Tìm kiếm

Gương Lừa Dối PDF & Review

Sách Gương Lừa Dối PDF & Review

“Gương lừa dối” (2019) là tác phẩm được chấp bút bởi nhà văn kiêm nhà viết tiểu luận Jia Tolentino. Cuốn sách bao gồm 9 câu chuyện xoay quanh những vấn đề như nghiện mạng xã hội, hình tượng hoá trong văn học, sự nổi lên của nữ quyền hay sự lừa dối trong thế giới hiện đại. Qua đó, tác giả sẽ cho bạn một góc nhìn hoàn toàn khác về bản thân và thế giới mà bạn đang sống. 

Cuốn sách Gương Lừa Dối dành cho ai?

  • Nhà phê bình văn hoá 
  • Những người ủng hộ nữ quyền 
  • Những ai quan tâm đến những vấn đề về văn hoá, xã hội 

Giới thiệu tác giả sách Gương Lừa Dối

Tác giả Jia Tolentino
Tác giả Jia Tolentino

Jia Tolentino là một nhà văn kiêm biên tập viên. Sau khi kết thúc chương trình học tại đại học Virginia, cô phục vụ cho Đoàn Hòa bình ở Kyrgyzstan và nhận bằng MFA về tiểu thuyết tại đại học Michigan. Cô hiện là biên tập viên của tờ New Yorker.

Tải sách Gương Lừa Dối PDF

Để tải sách Gương Lừa Dối PDF hoặc đọc Ebook online free bạn ấn nút phía trên. Nếu có điều kiện hãy mua sách để ủng độ tác giả.

Nội dung chính của sách Gương Lừa Dối

1. Cuốn sách này mở ra một thế giới khác thông qua con mắt của một nhà tư tưởng cấp tiến

Sách Gương Lừa Dối PDF & Review
Sách Gương Lừa Dối PDF & Review

Jia Tolentino bắt đầu viết cuốn sách này ngay sau cuộc bầu cử của tổng thống Donald Trump vào năm 2016. Cô ấy đã cố gắng xem xét những thay đổi về văn hóa, xã hội, chính trị trước và sau sự kiện lịch sử này. 

Trong cuốn sách này, Jia đặt vấn đề dựa trên khía cạnh về internet, sự tương đồng giữa thuốc lắc và tôn giáo, cạm bẫy của chủ nghĩa nữ quyền tự do và nhiều hiện tượng khác trong thời đại của chúng ta. Bằng cách liên kết vấn đề cá nhân với văn hóa và chính trị, tác giả chỉ ra những tư duy tập thể nào đang định hình con người chúng ta. 

Như một chiếc gương lừa dối, những bộc bạch của tác giả có thể sẽ bẻ cong cái nhìn của bạn về bản thân và chính thế giới mà bạn đang sống. 

Qua đây, bạn cũng sẽ biết được: 

  • Truyền hình thực tế đang khiến chúng ta trở nên lố lăng như thế nào; 
  • Tại sao thuốc lắc cũng giống như nhà thờ; 
  • Ai đang kinh doanh “lòng tự ái” của bạn. 

2. Lòng tự ái của chúng ta đang bị biến thành "mỏ vàng" trong kinh doanh

Sách Gương Lừa Dối PDF & Review
Sách Gương Lừa Dối PDF & Review

“Tôi bị nghiện web”, Jia Tolentino viết trong nhật ký của mình năm 12 tuổi. 

Vào đầu những năm 2000, internet không hoạt động giống như bây giờ. Mọi người xem nó đơn giản là một nơi để thể hiện sự riêng tư của mình. Ví dụ, những dịch vụ như GeoCities cho phép người dùng xây dựng trang web cá nhân dành riêng cho việc chơi gôn. 

Nhưng sau đó, Web 2.0 đã phát triển. Với sự ra đời của blog, cuộc sống thực và cuộc sống trực tuyến bắt đầu đan xen vào nhau. Đặc biệt là khi những mạng xã hội tập trung như Myspace, Facebook hay Instagram xuất hiện. 

Trong thời đại Web 1.0, chúng ta nghĩ rằng mình có thể là bất kỳ ai khi trực tuyến. Nhưng bước vào thời đại Web 2.0, chúng ta gắn chặt cuộc sống trực tuyến với cuộc sống thực. Điều này thúc đẩy mọi người đến với suy nghĩ: đem những mặt tốt nhất trong đời sống thực lên mạng. 

Trong một thế giới bị chi phối bởi hashtag, số lượt bình luận và lượt thích, chúng ta đã “học” cách đăng tải những bức ảnh tự sướng đẹp nhất của mình. Chúng ta bắt đầu bày tỏ những ý kiến có liên quan nhất, hoặc cực đoan nhất để thu hút sự chú ý. Và chúng ta cũng liên kết bản thân với những vấn đề chính trị đương thời để chứng tỏ chính kiến của mình với thế giới. 

Năm 1959, nhà xã hội học Erving Goffman đã nghiên cứu hành vi tương tác của con người trên mạng xã hội. Ông ấy cho rằng, bất kỳ tương tác nào cũng đòi hỏi chúng ta phải thực hiện một vai trò nhất định. 

Trước tiên, hãy xem xét vấn đề này trong cuộc sống thực. Tại một buổi phỏng vấn việc làm, bạn có thể đóng vai là một nhân viên tiềm năng và tận tâm. Trong mối quan hệ bạn bè, bạn lại được biết đến như một “cây hài” sôi nổi. Rõ ràng, chỉ khi cảm thấy không bị “theo dõi”, bạn mới có thể hạ tấm mặt nạ của mình xuống và sống với tính cách thật. 

Vấn đề là internet không có máy quay hoặc hậu trường nên chẳng ai phải lo lắng về điều này. “Cái tôi” trên Facebook sẽ xuất hiện cùng lúc trước tất cả mọi người bởi nhóm “bạn bè” của bạn trên mạng xã hội rất đa dạng. Nó bao gồm cả sếp, bạn bè hay cả cháu gái của bạn. 

Và những nền tảng mạng xã hội như Facebook đã lợi dụng điều này. Họ biết những suy nghĩ phức tạp của chúng ta mỗi khi trực tuyến. Họ cũng không thu lợi bằng cách bán hàng. Thay vào đó, chúng ta chính là “sản phẩm” mà họ thu thập để bán cho nhà quảng cáo. 

3. Bạn có thể bị huyễn hoặc nếu tham gia chương trình truyền hình thực tế

Sách Gương Lừa Dối PDF & Review
Sách Gương Lừa Dối PDF & Review

Jia có một bí mật! Cố ấy đã cố gắng che giấu nó, thậm chí là buộc bản thân quên đi. Chuyện là, Jia đã từng tham gia một chương trình truyền hình thực tế khi cô ấy mới 16 tuổi. Chương trình đó tên là Girls v. Boys – Puerto Rico mùa thứ 4. Trong đó, Jia và ba cô gái khác nhau sẽ thi đấu với một đội gồm bốn cậu bé tuổi vị thành niên. Họ cùng nhau tham gia những thử thách về thể chất để giành giải thưởng 50.000 USD. 

Trước đấy, Jia đã đến trung tâm mua sắm cùng với cha mẹ. Khi họ nhìn thấy khu vực tuyển diễn viên cho chương trình, bố mẹ cô đã nói rằng cô nên thử sức. Vì vậy, Jia đã quay một video thử vai và không nghĩ thêm gì về nó. Ba tuần sau, những nhà sản xuất đã gọi cho cô để mời tham gia chương trình. 

Khi chương trình phát sóng tập đầu tiên, Jia đã mời bạn bè của cô đến xem. Nhưng Jia đã ngay lập tức hối hận. Cô ấy nhìn thấy một phiên bản “hơi lố” của mình. Hình ảnh này khiến Jia cảm thấy khó chịu đến mức cô ấy đã bỏ dở phần còn lại của chương trình. 

Trong tập đầu tiên, Jia trẻ tuổi đã rất nỗ lực để khiến mình trở nên đặc biệt. Cô ấy đã ăn cả một đĩa mayo để gây ấn tượng với những người khác. Và trong suốt chương trình, Jia luôn thể hiện mình là một cô gái thông minh với những lập trường vững chắc. Chẳng hạn, khi một chàng trai cố gắng làm lành với Jia, cô ấy đã từ chối vì cho rằng bản thân mình là người “có đạo đức”. 

Nhìn lại ngày ấy, Jia nghĩ rằng chương trình này đã thúc đẩy lòng tự ái của cô. Nó khiến cô tưởng tượng rằng cuộc đời mình cũng như một bộ phim. Thật vậy, nhà sản xuất chương trình, Jessica Morgan Richter, sau đó cũng đã xác nhận rằng, những thanh thiếu niên được chọn đều đại diện cho một mẫu hình tuổi teen nào đó. Giống như mô tuýp của những bộ phim trung học, chúng ta luôn có một chàng trai tốt, một cô nàng “bánh bèo”, một nữ sinh nổi loạn, hay một cậu trai bốc đồng. Jia được chọn vì cô nằm trong số trên. 

Sau này, khi trưởng thành hơn, tác giả của chúng ta hiểu được rằng chính những trải nghiệm thực tế với chương trình truyền hình đã giúp cô ấy nhìn nhận tốt hơn về internet. Trong khi lúc còn nhỏ, cô ấy được dạy rằng: bạn không thay đổi được cách mọi người nhìn nhận về bạn, nhưng bạn có thể phóng đại đặc điểm của mình để thu hút sự chú ý. 

4. Tư duy làm đẹp của phụ nữ vẫn rất khắt khe trong thời kỳ hiện đại

Sách Gương Lừa Dối PDF & Review
Sách Gương Lừa Dối PDF & Review

Nữ quyền đang là một xu hướng. Và phần lớn, đây là một điều tốt! Ngày nay, ngay cả những tạp chí “lâu đời” dành cho phụ nữ như Cosmopolitan cũng thúc đẩy quan điểm cho rằng phụ nữ nên tự quyết định xem mình muốn có ngoại hình, tình yêu và cuộc sống như thế nào. 

Nhưng chủ nghĩa nữ quyền chính thống cũng có giới hạn. Nó đã phải nhượng bộ hai hệ thống vẫn đang chi phối thế giới của chúng ta: chủ nghĩa tư bản và chế độ phụ hệ. Hơn nữa, chủ nghĩa nữ quyền đặt trọng tâm vào sự thành công của cá nhân nhưng lại ít chú trọng đến hoạt động tập thể. 

Có một điều mà chủ nghĩa nữ quyền đang làm chúng ta thất vọng, đó là tiêu chuẩn về vẻ đẹp của phụ nữ. Như Naomi Wolf đã quan sát trong tác phẩm kinh điển về nữ quyền hiện đại, The Beauty Myth, kỳ vọng về diện mạo của phụ nữ đã bùng nổ kể từ khi họ độc lập tài chính như nam giới. 

Chủ nghĩa nữ quyền muốn chúng ta tin rằng, tiêu chuẩn về vẻ đẹp đã được mở rộng hơn rất nhiều. Ngay cả những tạp chí từng khuyến khích phụ nữ ăn kiêng vào những năm 1990 cũng đang dần thay đổi. Họ bắt đầu thúc đẩy thông điệp tích cực rằng là phụ nữ, ai cũng có nét đẹp riêng bất kể hình dáng, cân nặng. 

Trên thực tế, tư duy và độ khắt khe về cái đẹp của chúng ta không thay đổi quá nhiều. Nếu có, thì chúng ta chỉ thay đổi cách nói về nó mà thôi. Trước đây, mọi người từng nói rằng: phụ nữ làm đẹp. Nhưng giờ đây, phụ nữ hiện đại không còn “làm đẹp” mà họ “chăm sóc bản thân”. Và thay vì ăn kiêng, chúng ta nói là thanh lọc cơ thể. 

Trên thực tế, vẻ đẹp rất quan trọng trong nền kinh tế kỹ thuật số. Trên mạng xã hội, ngoại hình đẹp trở thành nền tảng, “vốn liếng” của bạn. Số vốn này dễ dàng được chuyển đổi sang vốn kinh tế. Nhiều phụ nữ hiện đại được dạy rằng, ngoại hình là tài sản, là thương hiệu cá nhân của họ. Vì vậy, họ phải liên tục cải thiện để tăng hiệu suất trên thị trường. 

Áp lực phải đẹp một cách “tự nhiên” khiến những công cụ làm đẹp truyền thống không còn đáp ứng được nữa. Phụ nữ thích bơm môi hơn là trang điểm. Họ cũng sẵn sàng tập luyện nghiêm ngặt hơn là dùng quần áo định hình cơ thể. Rõ ràng, phụ nữ không chỉ muốn cải thiện bề ngoài mà họ còn hướng đến sự hoàn hảo từ bên trong. 

Đây là một nỗi ám ảnh! Minh chứng là sự trỗi dậy của thời trang thể thao. Quần áo thể thao vốn đắt tiền giờ đây được sản xuất dành cho nhu cầu thông thường. Có thể thấy, mọi người rất thích việc tập thể dục để cải thiện ngoại hình. 

5. Phụ nữ trong văn học thường được đặc tả là những đứa trẻ ngây thơ, những thanh thiếu niên buồn bã và những người trưởng thành đau khổ. 

Sách Gương Lừa Dối PDF & Review
Sách Gương Lừa Dối PDF & Review

Nếu là một “mọt sách”, chắc hẳn bạn sẽ nhớ rõ nhân vật yêu thích của mình hơn chính bản thân. Lúc còn là một thiếu nữ, Jia xem những nhân vật trong cuốn tiểu thuyết như một phần mở rộng của mình. Nhưng khi ngẫm lại những câu chuyện này, cô ấy thấy rằng cuộc đời của các nhân vật đều đi theo một quỹ đạo nào đó. 

Nữ anh hùng xuất hiện trong các tác phẩm kinh điển dành cho trẻ em thường “trùng hợp” đến kỳ lạ. Họ được miêu tả là người tò mò, sáng tạo và kiên cường. Jo March của Little Women viết kịch bản cho chị em của mình diễn. Laura Ingalls của loạt phim “Ngôi nhà nhỏ” làm thợ may để giúp đỡ gia đình. Và Hermione Granger sử dụng phép thuật để có thể tham gia nhiều lớp học hơn ở trường Hogwarts. 

Ngay cả khi đã trải qua những biến cố lớn, tính cách của họ vẫn không bị ảnh hưởng. Như nhà triết học Simone de Beauvoir đã viết vào năm 1949, rằng những nữ anh hùng trong văn chương đã được phép “làm người trước khi trở thành phụ nữ”. 

Khi những nhân vật này lớn lên, thiên chức làm mẹ đang chờ đợi họ. Trong “Những chàng trai nhỏ”, cuốn sách cuối cùng trong loạt tiểu thuyết “Những cô gái nhỏ”, nhân vật Jo March nổi loạn đã kết thúc câu chuyện của mình với tư cách một người vợ, một người mẹ nuôi. 

Những nữ anh hùng tuổi vị thành niên thường nhận thức được số phận mà xã hội đặt ra cho họ. Họ buồn hơn, tức giận hơn và cam chịu hơn những người bạn đồng trang lứa. Trong những cuốn tiểu thuyết như The Hunger Games, nhân vật anh hùng thường là một người biệt lập. Cô ấy sẽ đấu tranh để chống lại một hệ thống xã hội bất công, bất chấp rủi ro đến với mình. Hay trong những bộ phim lãng mạn như Chạng vạng, nữ chính Bella Swan đã bỏ ngoài tai kỳ vọng của xã hội và quyết tâm ở bên người mình yêu. 

Và cuối cùng, hầu hết nữ anh hùng trong sách văn học dành cho người lớn đều rơi vào một khuôn khổ như sau. Hai nhân vật Anna Karenina và Madame Bovary đều là những phụ nữ thông minh nhưng bị mắc kẹt trong những cuộc hôn nhân không tình yêu vì nhu cầu kinh tế. Khi Anna Karenina có thai vì ngoại tình, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tự tử. 

Câu chuyện về những nữ anh hùng, dù già hay trẻ, dù bất chấp hay cam chịu, cũng đều phản ánh một phương diện nào đó của cuộc sống. Nhưng rõ ràng, họ bị giới hạn bởi hôn nhân, tình dục, tình mẫu tử theo những cách mà chúng ta không cần. 

Giờ đây, Jia xem những cô gái này không phải là chị em của mình, mà là hình ảnh phản chiếu của những người mẹ. Jia biết ơn vì họ đã kiên định và nỗ lực trở thành một người phụ nữ khác với những gì xã hội cho phép. 

Khi vạch ra con đường của chính mình với tư cách là một người phụ nữ trong đời thực, cô ấy quan tâm đến gợi ý từ người viết tiểu luận Rebecca Solnit. Bà ấy đã từng viết: “Không có đáp án nào tốt nhất để trả lời cho câu hỏi: chúng ta nên trở thành một phụ nữ như thế nào? Thay vào đó, nghệ thuật có thể nằm ngay ở cách chúng ta từ chối câu hỏi”. 

6. Tôn giáo đôi khi cũng như một liều thuốc lắc

Sách Gương Lừa Dối PDF & Review
Sách Gương Lừa Dối PDF & Review

Jia từng dành rất nhiều thời gian để đến nhà thờ. Trong đó, có một nhà thờ lớn đến nỗi nó được đặt biệt danh là “Lầu năm góc”. 

Đây là một trong những nhà thờ điển hình của Texas. Nó có khuôn viên trị giá 97 tỷ đô la và bao gồm cả trường mầm non và trung học. Khi còn nhỏ, Jia cảm thấy như đó là nhà của mình. Cô ấy thích đi lễ và luôn ghi nhớ những lời dạy của Đức chúa trời. Nhưng khi lên cấp hai, Jia bắt đầu nghi ngờ về nền giáo dục bảo thủ của Cơ đốc giáo. Cô ấy nghĩ rằng thật kỳ lạ khi mình không được xem phim Disney hoặc sử dụng một cuốn sổ có ký hiệu hòa bình trên bìa. 

Càng lúc, Jia càng bất mãn với tôn giáo. Từ trung học trở đi, cô ấy gần như không còn đến nhà thờ. Nhưng chỉ đến khi Jia thử thuốc lắc tại một buổi hoà nhạc ở trường đại học, cô ấy mới hoàn toàn mất hết niềm tin vào chúa. 

Ecstasy (thuốc lắc), hay MDMA là loại ma tuý tổng hợp bao gồm các chất dạng amphetamine và một số chất gây ảo giác. Khi đang “ngây ngất”, chúng ta trở nên nhạy cảm hơn, đồng cảm hơn với cảm xúc của người khác và cảm nhận sâu sắc hơn kết nối giữa hai người. 

Trong những năm 1970, nhiều nhà khoa học đã nghiên cứu tác dụng nâng cao tâm trạng và hỗ trợ xã hội của MDMA trong thử nghiệm lâm sàng. Nhưng sau khi có 8 người chết vì sử dụng quá liều, loại thuốc này đã bị chính phủ Mỹ cấm và xếp vào nhóm tương tự như heroin. Sau đó, trong bối cảnh cuồng nhiệt của những năm 1990, thuốc lắc trở lại và trở nên phổ biến trong các bữa tiệc. 

Với Jia, cả tôn giáo và thuốc lắc đều cung cấp một giải pháp để vượt qua bể khổ, để cảm thấy như mình là một phần của những điều lớn lao hơn. Cả hai đều chất chứa một chút tội lỗi, một chút cứu rỗi, hoà lẫn cùng lúc những điều “trong sáng” và “nổi loạn”. 

Trên thực tế, trong suốt lịch sử, mọi người đã mô tả cảm giác cứu rỗi linh hồn tương tự như cảm giác “phê thuốc”. Tiêu biểu trong những trò hài kịch. Julian xứ Norwich ở thế kỷ thứ 14 đã mô tả tôn giáo như “những làn sóng sáng” khiến tâm hồn bà ấy tràn ngập niềm vui và hoà bình một cách kỳ lạ. Tiếp theo, nó lại là một cảm giác khiến bà ấy cảm thấy bí bách, mệt mỏi với bản thân và ghê tởm với cuộc sống mà bà khó có thể chịu đựng được. 

7. Chúng ta đang sống trong một thời đại lừa đảo

Sách Gương Lừa Dối PDF & Review
Sách Gương Lừa Dối PDF & Review

Fyre là lễ hội âm nhạc lớn, độc đáo và dành riêng cho giới tinh hoa. Nó được dựng lên bởi Billy McFarland, chủ doanh nghiệp Magnises chỉ vừa mới thành lập. Đến với câu lạc bộ VIP này, thành viên sẽ được quyền gia nhập hội quán, tham gia những buổi hoà nhạc và được kết nối với những người trong giới. Tuy nhiên, gần đây nó đã thất bại một cách hài hước. 

Theo kế hoạch, Fyre sẽ được tổ chức trên một hòn đảo ở Bahamas vào tháng 4 năm 2017. Nhưng khi khách mời đến lễ hội, đón chào họ không phải là những buổi biểu diễn sôi động, cũng không có sân khấu hay dịch vụ mát-xa, thiền như đã hứa. Thay vào đó, họ chỉ nhìn thấy những tấm nệm ướt, những chiếc lều ẩm thấp và những chiếc bánh mì rẻ tiền. Hàng nghìn đô la tiền vé xem như vô ích. 

Rõ ràng McFarland là một kẻ bịp chuyên nghiệp. Từ “con man” (kẻ bịp bợm) bắt nguồn từ “confidence man” (người đàn ông tự tin), tiêu đề mà các tờ báo đặt cho tên tội phạm William Thomson vào những năm 1900. Thông thường, với sự tự tin của mình, Thomson sẽ thuyết phục mọi người giao cho hắn ta chiếc đồng hồ của họ. Dĩ nhiên, Thomson không bao giờ trả lại. 

McFarland cũng là người như vậy. Nhưng ông ta khác một chút với những kẻ bịp bợm truyền thống như Thomson. Lễ hội Fyre là một trò lừa đảo lớn hơn nhiều. Để trót lọt, thậm chí McFarland còn buộc bản thân tin vào những điều nhảm nhí mà mình đã vẽ ra. Cụ thể, khi lễ hội gần như không thể cứu vãn, ông ta vẫn động viên nhân viên của mình và nói với họ rằng ông có thể giải quyết được. 

Khả năng tự huyễn hoặc này đã tạo nên một “văn hoá sống” trong thế giới hiện đại. Nó là thứ mà ngày nay, chúng ta thường truyền tai nhau rằng “hãy tiếp tục giả vờ cho đến khi nó trở thành sự thực”. Cái xấu truyền xa! Kết quả là, giờ đây chúng ta đang phải sống trong một thời đại đầy rẫy lừa đảo. 

Một số trò gian lận quá rõ ràng và phổ biến đến nỗi, chúng ta gần như không còn phản ứng với chúng. Facebook là một ví dụ điển hình. Ai cũng biết rằng mạng xã hội là một cái bẫy để khai thác người dùng. Nhưng nó đã thấm sâu vào cuộc sống của mọi người đến mức chúng ta “lờ” đi chiêu trò thực sự của nó. 

Một ví dụ khác là cuộc khủng khoảng tài chính năm 2008. Khi ấy, hệ thống ngân hàng thực sự tồi tệ. Nó chấp nhận cho vay lãi suất thấp, thúc đẩy nợ sinh viên và thậm chí, cho những người không đủ khả năng chi trả vay nợ. Sự tham lam của những nhà băng đã đẩy mọi người vào cảnh nợ nần chồng chất. Và rồi, mọi thứ sụp đổ, làm lao đao cả nền kinh tế toàn cầu. 

Ngày nay, xã hội vận hành theo cách thật kỳ lạ! Ở nơi đó, việc sống mà giữ được lòng mình trong sạch cũng là một điều thành công. Tại sao lại nói như vậy? 

Xã hội này đầy rẫy những người như Mark Zuckerberg hay Donald Trump. Họ đều là hiện thân của chủ nghĩa tư bản. Ở đó, họ tuân theo châm ngôn sống: hãy kiếm lợi từ người khác theo mọi cách và xã hội sẽ thưởng cho bạn bằng sự giàu có và quyền lực đỉnh cao. 

8. Dù nữ quyền đang nổi lên, nhưng họ vẫn phải chịu đựng sự bạo hành tình dục đã ăn sâu vào xã hội.

Sách Gương Lừa Dối PDF & Review
Sách Gương Lừa Dối PDF & Review

Jia không định thi vào trường đại học Virginia (UVA) khi cô đến thăm trường này vào năm cuối trung học. Nhưng khi nhìn thấy khuôn viên xanh mát, ngập tràn ánh nắng, Jia đã yêu mến và nhận định đây sẽ là nơi để cô bắt đầu sự nghiệp sáng tác của mình. 

Sau đó, khi hoàn thành chứng chỉ quốc tế Master Financial Advisor (MFA) và chuyển đến New York, Jia không nghĩ nhiều đến UVA nữa. Bất ngờ là vào năm 2014, một câu chuyện về trường cũ của Jia đã được lên trang nhất tạp chí Rolling Stone. 

Bài báo này được viết bởi Sabrina Rubin Erderly. Nó tường thuật về việc một nhóm sinh viên UVA đã cưỡng hiếp một sinh viên năm nhất tên là Jackie trong một bữa tiệc. Theo Erderly, câu chuyện dựa trên lời kể của chính nạn nhân Jackie. 

Jia biết rằng, UVA có tiền sử về bạo lực tình dục. Nhưng chính cô ấy cũng đã phớt lờ điều này và đăng ký vào học. Ví dụ, vào năm 1984, một sinh viên năm nhất 17 tuổi tên là Liz Secura đã bị hãm hiếp tập thể bởi các thành viên của một hội huynh đệ. Khi cô ấy báo cáo vụ việc, trưởng khoa đã bác bỏ điều này và an ủi rằng đó chỉ là trải nghiệm về “một đêm khó khăn”. Trên thực tế, trước khi câu chuyện của Jackie được xuất bản, chưa có một học sinh UVA nào bị đuổi học vì tội tấn công tình dục. 

Vấn đề là, câu chuyện của Jackie không có thật. Ngay sau được xuất bản, mọi người nhận thấy có chút mâu thuẫn ở đây. Jackie và Erderly đã từ chối làm rõ các chi tiết, chẳng hạn như tên của những kẻ tấn công. Sau đó, người ta tiết lộ rằng chẳng có bữa tiệc nào của hội huynh đệ diễn ra vào đêm được đề cập. 

Bất kể câu chuyện này có thật hay không, thì mức độ phổ biến của nó cho thấy công chúng đã sẵn sàng thảo luận về vấn đề tấn công tình dục. Chẳng bao lâu sau, những câu chuyện tương tự trong khuôn viên trường đại học cũng nổi lên. Và đó là lúc người ta nhận ra rằng, bị tấn công tình dục không phải điều hiếm thấy. Trái lại, nó còn vô tình trở thành “trải nghiệm bình thường” đối với nhiều sinh viên. 

Bài báo của Rolling Stone là bài báo chính thống đầu tiên đề cập đến thực tế khủng khiếp này. Và nó cũng tăng thêm áp lực cho những phóng viên khác. Họ buộc phải đưa tin chính xác hơn, minh bạch hơn và mô tả tỉ mỉ hơn so với trường hợp của Jackie. Rõ ràng, bất chấp tính xác thực, câu chuyện của Jackie đã mở đường cho nhiều sự đổi mới trong tương lai. 

9. Nỗi ám ảnh của chúng ta về những nữ minh tinh "cầu toàn", "thành đạt" đang làm loãng tư tưởng về chủ nghĩa nữ quyền chính thống

Sách Gương Lừa Dối PDF & Review
Sách Gương Lừa Dối PDF & Review

Nếu thường xuyên đọc tạp chí dành cho phụ nữ, bạn sẽ thấy rằng gần đây, nhiều nữ minh tinh được xem là những nữ anh hùng bước ra từ văn học. Kim Kardashian là một nữ doanh nhân sắc sảo. Cô ấy là người đã sử dụng giới tính của mình để thách thức chế độ gia trưởng. Trong khi đó, Caitlyn Jenner là một nhà hoạt động dũng cảm vì cộng đồng LGBTQ. Chúng ta tôn vinh những người phụ nữ này vì họ “khó tính” và “phức tạp”. Đồng thời, chúng ta cũng viết lại câu chuyện của họ dưới góc độ nữ quyền. 

Nhưng tiêu chuẩn để trở thành một hình mẫu nữ quyền đang thấp hơn bao giờ hết. Ngày nay, bất kỳ cô gái nào thành công trong việc đối mặt với sự chỉ trích giới tính đều được ca ngợi là một nhà nữ quyền đột phá. Nhưng điều này có vẻ hơi “đại trà”. Có rất nhiều người cũng làm được như họ. Bởi thực tế là chẳng có người phụ nữ nào có cuộc sống hoàn hảo; và cũng chẳng có ai còn sống mà không phải chịu sự phân biệt giới tính. 

Lấy định nghĩa về nữ quyền để áp dụng cho những người phụ nữ thành đạt là một hành động nguy hiểm. Nó dẫn tới kết luận: mọi lời chỉ trích nhằm vào phụ nữ đều bị xem là phản nữ quyền; và bất kỳ phụ nữ nào nhận chỉ trích đều trở thành nhà nữ quyền. 

Trên thực tế, ngay cả những người ủng hộ chính quyền phân biệt giới tính của Donald Trump cũng dùng định nghĩa này để mô tả những người phụ nữ trong nội các của ông. Vào năm 2017, tờ New Yorker đã xuất bản một bài luận có tiêu đề “Kelley Conway là một ngôi sao”, còn tờ New York Times đã đăng một chuyên mục về “chủ nghĩa cấp tiến trầm lặng” của Melania Trump. Tại sao điều này lại xảy ra? 

Nữ quyền là một chủ nghĩa to lớn và phức tạp. Khi muốn phản đối một hệ thống sâu rộng như phụ hệ, đôi khi chúng ta phải chấp nhận sự thất thường của những lập luận về giới tính và làm suy yếu hệ thống của chính mình. Ví dụ, khi Hillary Clinton đối mặt với sự phân biệt giới tính trong cuộc tranh cử tổng thống năm 2016, những người ủng hộ bà thường bảo vệ bà bằng những lý lẽ thẳng thắn không kém. Trong đó, nó ngụ ý rằng phụ nữ là lý do duy nhất để bỏ phiếu cho bà. 

Chúng ta cũng hay bỏ quên một điều. Những phụ nữ nổi tiếng có một lợi thế rõ ràng so với những người còn lại, đó là tiền. Chẳng hạn, việc Caitlyn Jenner xuất hiện với tư cách là một phụ nữ chuyển giới, đã được xoa dịu rất nhiều bởi thực tế là cô ấy giàu có, da trắng và nổi tiếng. Cô ấy cũng không gặp vấn đề gì khi ủng hộ Trump và những chính sách chống LGBTQ của ông ấy. 

Nên nhớ rằng, khi chủ nghĩa nữ quyền tập trung vào số ít những người ngoại lệ thì các cuộc đấu tranh của phụ nữ bình thường sẽ trở nên vô nghĩa. Đấy là lý do tại sao chúng ta không nên định nghĩa nữ quyền chỉ dành cho những người thành đạt, nổi tiếng. 

10. Hôn nhân hiện đại là một ngành công nghiệp khổng lồ với nguồn gốc phân biệt giới tính

Sách Gương Lừa Dối PDF & Review
Sách Gương Lừa Dối PDF & Review

Đến một độ tuổi nào đó, tất cả những người xung quanh ta sẽ kết hôn. Với tác giả, thời điểm này đã đến từ 9 năm trước. Cô và bạn trai Andrew đã tham dự không dưới 49 lễ cưới. 

Jia hiểu tại sao mọi người lại kết hôn. Nhưng khi cô ấy nói rằng mình không muốn lấy chồng, sự thấu hiểu lại hiếm khi xuất hiện. Mọi người cảm thán rằng “đám cưới là một truyền thống tốt đẹp!” Nhưng với nhiều người, nó không phải như vậy. 

Đám cưới hiện đại với tiệc mừng, lễ trao nhẫn là một phát minh từ các doanh nghiệp. Và nó đã kéo dài hàng trăm năm qua. Tất cả bắt đầu với chiếc váy cưới màu trắng của nữ hoàng Victoria. Trong nhiều thế kỷ trước, đám cưới được xem là những nghi lễ đơn giản và riêng tư. Nhưng sau khi nữ hoàng Victoria kết hôn với hoàng tử Albert vào năm 1840, báo chí đã liên tục viết về những bộ trang phục lộng lẫy và nghi lễ cầu kỳ của bà. Vì vậy, giới tinh hoa thời đó đã bắt đầu học tập nữ hoàng của họ. Đến thế kỷ 20, thị trường đám cưới thực sự phát triển. 

Năm 1924, Marshall Fielder đã phát minh ra cái gọi là sổ đăng ký đám cưới. Trong đó, khách mời sẽ được cung cấp một danh sách về những món quà yêu thích của cô dâu chú rể. Và đến năm 1940, khi France Gerety đặt ra khẩu hiệu “kim cương là vĩnh cửu”, nhẫn đính hôn bằng kim cương đã trở thành tiêu chuẩn trong lễ cưới. 

Ngày nay, đám cưới là một ngành công nghiệp trị giá 11 tỷ đô la. Tổng chi phí cho một buổi lễ ở Mỹ trung bình khoảng 30.000 đô la. Trong đó, khoảng 3.000 đô la dành riêng cho người tổ chức đám cưới. Thậm chí, giờ đây, bạn có thể đăng ký những chương trình rèn luyện thể hình cho cô dâu hay tìm kiếm những chuyên gia tư vấn trên mạng xã hội cho ngày trọng đại của mình. 

Sự hào nhoáng của một lễ cưới đã che lấp mục đích thực tế của hôn nhân. Trước khi nó được doanh nghiệp tung hô như một “biểu tượng của tình yêu”, thì hôn nhân chính xác là một “giao dịch” về mặt kinh tế. Suốt một thời gian dài, phụ nữ không được quyền độc lập tài chính. Thậm chí, đến năm 1974, phụ nữ Mỹ vẫn cần chữ ký của chồng khi đăng ký thẻ tín dụng. 

Tất nhiên, xã hội đã có một số bước tiến kể từ đó. Hôn nhân ngày nay đa dạng hơn, bình đẳng hơn. Nhưng khi nói đến rủi ro tài chính, phụ nữ vẫn phải gánh vác một cách không đồng đều. Trung bình, họ mất 20% tài sản sau khi ly hôn. Trong khi đó, tài sản của chồng cũ lại tăng lên. 

Tất cả cho thấy, những buổi lễ xa hoa chỉ là một chiêu trò để đưa phụ nữ vào khuôn phép truyền thống. Họ được phép “mơ ước” trong ngày lễ trọng đại. Nhưng sau đó, họ phải tuân thủ nghĩa vụ làm vợ, làm mẹ của mình. 

Thông điệp chính trong cuốn sách

Những xu hướng hiện nay như nghiện mạng xã hội, ám ảnh về người nổi tiếng hay yêu thích đám cưới xa hoa có thể giúp chúng ta hiểu thêm về cách hệ thống chính trị, xã hội và kinh tế vận hành. Dù có chấp nhận hay không thì những điều khó tin đằng sau cũng đang phản ánh chính xác tâm lý phức tạp của con người. Đồng thời, nó cũng chỉ ra những ý tưởng chung đang định hình xã hội của chúng ta. 

Lời kết

Hy vọng những chia sẻ của Trạm trong bài review sách Gương Lừa Dối sẽ giúp bạn đọc hiểu được các giá trị của tác phẩm và nắm được nội dung cốt lõi của nó.

Hẹn gặp lại!

Cám ơn bạn đã đọc review sách Gương Lừa Dối của tác giả Jia Tolentino tại Trạm Sách. Nếu có điều kiện hãy mua và đọc cả cuốn sách để ủng hộ tác giả, bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn rất nhiều.

ĐỪNG
BỎ LỠ