Tìm kiếm

Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF & Review

Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF

Khi hơi thở hoá thinh không (2016) là tự truyện của Paul Kalanithi – một bác sĩ giải phẫu thần kinh người Mỹ gốc Ấn. Khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp, anh được chẩn đoán mắc bệnh ung thư phổi. Thay vì bi luỵ, buông xuôi, vị bác sĩ tài hoa này đã chọn cách sống kiên cường, mạnh mẽ đến giây phút cuối cùng. Anh viết “Khi hơi thở hoá thinh không” trong lúc bản thân đang chạy đua với tử thần. Cuốn tự truyện được xuất bản sau khi Kalanithi qua đời. Nó đứng đầu danh mục sách bán chạy nhất của The New York Times (hạng mục phi hư cấu) trong 68 tuần liên tiếp. 

Giới thiệu tác giả sách Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không

Tác giả Paul Kalanithi
Tác giả Paul Kalanithi

Paul Kalanithi sinh ra trong gia đình người Mỹ gốc Ấn. Anh say mê văn chương nhưng cuối cùng lại trở thành bác sĩ phẫu thuật thần kinh. Kalanithi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư phổi vào tháng 5 năm 2013 – khi đang là bác sĩ thực tập giải phẫu thần kinh và Phó giáo sư dự bị chuyên ngành thần kinh học ở Đại học Stanford. Trong những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời, anh đã bắt tay viết cuốn tự truyện “Khi hơi thở hoá thinh không”. 

Paul Kalanithi qua đời vào tháng 3 năm 2015, 10 tháng trước khi đứa con tinh thần của anh được xuất bản. Tiến sĩ Abraham Verghese đã ghi lời tựa và Lucy – vợ của Kalanithi – đã viết lời kết cho cuốn sách. 

Thông tin chung về cuốn sách Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không

thông tin chung

Tải sách Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF

Để tải sách Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF hoặc đọc Ebook online free bạn ấn nút phía trên. Nếu có điều kiện hãy mua sách để ủng độ tác giả.

Mục lục cuốn sách Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không

Dưới đây là mục lục cuốn sách Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không, mời bạn đọc tham khảo:

Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF

Nội dung chính cuốn sách Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không

1. "Khi hơi thở hoá thinh không" - lời nhắn nhủ cuối cùng của vị bác sĩ tài ba

Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF
Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF

Bạn sẽ làm gì nếu biết mình sắp chết? Với nhiều người, chết là hết, và mọi thứ sẽ trở nên vô nghĩa trong thời khắc con người phải đối mặt với tử thần. Nhưng đối với Paul Kalanithi, chết chưa hẳn là hết! 

Khi đang hoàn thành năm thực tập cuối cùng ở Đại học Stanford trong vai trò bác sĩ giải phẫu thần kinh, Kalanithi nhận được kết quả chẩn đoán: mắc ung thư phổi di căn giai đoạn cuối. Một cú sốc kinh hoàng! Bản “án tử” đến với anh một cách quá đột ngột. Mọi ước mơ, hoài bão giờ đây đã rời xa tầm tay với. 

Nhưng cách Kalanithi đối diện với cái chết khiến nhiều người phải nể phục. Bệnh tật không thể đánh gục tinh thần của anh, trái lại, nó khiến anh mạnh mẽ hơn. Trong những ngày tháng chạy đua với tử thần, Kalanithi vẫn miệt mài viết lách để cho ra cuốn tự truyện “Khi hơi thở hoá thinh không” trước khi chính thức giã biệt cuộc đời này. 

Tỷ phú Bill Gates từng nhận xét: “Tôi không biết bằng cách nào mà Kalanithi lại có sức mạnh để viết nên cuốn sách này, nhưng tôi vui mừng vì cậu ấy đã làm được. Chắc chắn tôi sẽ đọc lại nó thêm lần nữa. Cuốn sách đưa ra nhiều mâu thuẫn thú vị – giữa sống và chết, bác sĩ và bệnh nhân, cha và con, sự nghiệp và gia đình, đức tin và lý trí”. 

Đọc “Khi hơi thở hoá thinh không”, bạn sẽ nhận ra: “Chỉ khi con người sắp sửa giã từ sự sống để hòa vào vòng tay cõi chết, chúng ta mới đứng tại lằn ranh sinh tử để nhìn nhận ý nghĩa cuộc đời, mới vứt bỏ mọi phù phiếm để đi sâu vào nội tâm mình và sống trọn vẹn nhất có thể”. 

2. Cuộc đời Kalanithi có hai niềm đam mê lớn - văn học và khoa học thần kinh

Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF

Từ bé, Paul Kalanithi đã là “fan cứng” của những thiên tài văn học như Orwell, Camus, Sartre, Poe và Thoreau. Anh nhìn đời qua lăng kính văn chương, anh xem sách là người bạn tâm giao không thể thay thế. Lớn lên, Kalanithi quyết tâm theo đuổi chuyên ngành Văn học Anh của Đại học Stanford. 

Nhưng trước ngày nhập học, Kalanithi bỗng nhận ra: ngoài văn chương, anh còn đam mê một lĩnh vực khác, đó là sinh học người – ngành khoa học chuyên nghiên cứu về các hiện tượng sinh học xảy ra đối với cơ thể người và sự tương tác của con người với môi trường. 

Mọi chuyện bắt nguồn từ sự tình cờ. Một ngày nọ, cô bạn Abigail đưa cho Kalanithi một cuốn sách của tác giả Jeremy Leven có tên “Satan: His Psychotherapy and Cure by the Unfortunate Dr. Kassler, J.S.P.S” (Sa – tăng: Liệu pháp tâm lý và phương pháp chữa bệnh của bác sĩ kém may mắn Kassler, J.S.P.S.). Ngay lập tức, anh bị cuốn hút bởi ý tưởng của Leven, rằng “tâm trí chỉ là một thao tác của não bộ”. 

Kalanithi có cảm giác mình vừa được khai sáng. Quả thật, dù con người tự do ý chí nhưng chúng ta vẫn là những cơ thể sinh học – và bộ não là một bộ phận của cơ thể, tất nhiên nó cũng phải tuân theo tất cả quy luật vật lý! Vừa đọc xong cuốn sách, Kalanithi vội vàng mở danh sách các khóa học ở Stanford ra xem. Anh tự nhủ mình phải học thêm một khoá liên quan đến Sinh học người và Khoa học thần kinh. 

Vài năm sau, khi đã cầm trong tay tấm bằng cử nhân Văn học Anh và Sinh học người, Kalanithi vẫn cảm thấy không thoả mãn. Anh bứt rứt không yên vì đến tận thời điểm đó, anh vẫn chưa thể tìm ra đáp án cho câu hỏi: “Điều gì khiến cuộc đời con người trở nên ý nghĩa”? 

Sau khi tốt nghiệp, Kalanithi tiếp tục theo học chương trình thạc sĩ Văn học Anh ở Stanford. Nhưng đến thời điểm sắp hoàn thành luận văn, anh chợt nhận ra: dường như mình không còn hứng thú với văn học nữa. Lĩnh vực này chỉ có thể giúp Kalanithi trả lời được một phần câu hỏi, và tất nhiên anh không chấp nhận điều đó. 

Cuối cùng, Kalanithi khẳng định: chỉ có y học mới giải quyết được vấn đề. Anh kết thúc chương trình thạc sĩ ở Stanford và thẳng tiến đến Yale để học Y khoa. 

3. Trường Y đã cho Kalanithi những trải nghiệm khó quên, giúp anh hiểu rõ hơn về sự sống và cái chết

Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF
Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF

Sau nhiều tháng ròng rã nộp hồ sơ, Kalanithi cuối cùng cũng trúng tuyển vào trường Y Đại học Yale. Những ngày đầu, anh cảm thấy áp lực vô cùng. Bước vào phòng giải phẫu tử thi, đối mặt với những xác chết, Kalanithi thật sự bàng hoàng. 

Những giáo sư của bộ môn giải phẫu học dặn dò sinh viên: hãy nhìn khuôn mặt của tử thi một lần, nhìn thật kỹ, sau đó dùng vải phủ kín lại, mọi chuyện sẽ diễn ra nhẹ nhàng. Sau vài tuần, Kalanithi cảm thấy thoải mái hơn, nhưng anh vẫn chưa hết áp lực. Có lần, anh nhìn thấy 2 viên thuốc moocphin còn chưa tan hết trong bụng của một tử thi. Sự sống đang tồn tại trong lòng cái chết! 

Trải nghiệm về sự sống và cái chết của Kalanithi không chỉ gói gọn trong 4 bức tường của phòng thí nghiệm giải phẫu. Sau khi kết thúc 2 năm nghiên cứu chuyên sâu, anh được chuyển đến khoa sản, phụ trách trực ca đêm trong phòng chuyển dạ và sinh đẻ. 

Ca sinh nở đầu tiên mà Kalanithi chứng kiến không mấy suôn sẻ. Hôm đó, một phụ nữ trẻ mang song thai có dấu hiệu sinh non được chuyển đến bệnh viện. Hai em bé chỉ mới được 23,5 tuần tuổi và các bác sĩ quyết định mổ lấy thai gấp. 

Kalanithi chính là người tiến hành ca phẫu thuật. Hai thiên thần nhỏ đã có cơ hội chào đời, chúng gần như trong suốt khi được đưa ra khỏi bụng mẹ. Thật đáng buồn, vì sinh thiếu tháng, cơ thể quá yếu ớt nên cặp song sinh đã qua đời vài ngày sau đó. Sự sống vừa bắt đầu, nhưng cái chết lại đến ngay tức khắc! 

Trước khi bước vào bệnh viện, Kalanithi cảm thấy “sinh – tử” chỉ đơn thuần là một khái niệm trừu tượng, xa xôi. Nhưng giờ đây, anh chợt nhận ra: “sinh – tử” vốn hiện hữu xung quanh mỗi con người, chỉ là chúng ta không kịp nhận ra chúng mà thôi. 

4. Năm thực tập nội trú đầu tiên là một năm đầy thử thách với Kalanithi

Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF
Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF

Năm thứ tư ở trường Y, Kalanithi bước vào giai đoạn chọn chuyên khoa và chuẩn bị thực tập nội trú. Anh phát hiện đa phần bạn bè cùng lớp đều chọn theo X-quang hay da liễu. Thấy kỳ lạ, Kalanithi đã thử thu thập số liệu từ một vài trường Y có tiếng và nhận thấy: hầu hết sinh viên đều mong muốn bản thân được làm việc trong những chuyên khoa ít áp lực và có mức lương cao. Những lý tưởng được nêu ra trong bài luận văn xin nhập học của họ dường như đã không còn tồn tại. 

Kalanithi không đi theo số đông. Anh quyết định chọn chuyên khoa phẫu thuật thần kinh. Tất nhiên, mọi chuyện đều có lý do của nó. 

Có lần, Kalanithi vô tình nghe được cuộc trò chuyện “quý hơn vàng” trong bệnh viện. Một bác sĩ phẫu thuật thần kinh nhi ngồi xuống bên cạnh cha mẹ của một đứa trẻ bị u não. Ông không chỉ chia sẻ những thông tin lâm sàng mà còn đề cập tới khía cạnh con người. Ông thừa nhận tình trạng ca bệnh khá nghiêm trọng, ông mô tả quy trình phẫu thuật dự tính, nói về những hậu quả có thể xảy ra và bày tỏ sự đồng cảm chân thành. Kết thúc cuộc trò chuyện, cha mẹ của đứa trẻ dường như đã bình tĩnh hơn hẳn. Gương mặt họ không còn nhợt nhạt, vô hồn, họ đã sẵn sàng đối mặt với tương lai. 

Sau câu chuyện đó, Kalanithi tự rút ra cho mình bài học: “Trước khi trở thành bác sĩ, mỗi chúng ta đều là một con người”. Đặc biệt, với bác sĩ phẫu thuật thần kinh, nhân cách quan trọng không kém chuyên môn. 

Lựa chọn chuyên khoa xong, Kalanithi thẳng tiến tới Stanford, California để bắt đầu chương trình thực tập nội trú. Ngày đầu tiên ở bệnh viện, trưởng khoa đã nói với anh: “Bác sĩ phẫu thuật thần kinh không chỉ là những bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất, chúng ta là những bác sĩ giỏi nhất trong bệnh viện. Đó là mục tiêu của anh. Hãy khiến chúng tôi tự hào”. 

Áp lực nhanh chóng tìm đến Kalanithi. Bệnh nhân đầu tiên của anh là Matthew – một cậu bé mắc chứng đau đầu dữ dội. Sau khi kiểm tra, Kalanithi phát hiện Matthew có một khối u lớn trong não và anh phải đưa ra quyết định có nên phẫu thuật loại bỏ nó hay không. Khối u nằm ở vùng dưới đồi – vùng não đóng vai trò cực kỳ quan trọng – ngay cả một lỗi nhỏ cũng có thể gây ra hậu quả khó lường. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, Kalanithi quyết định thực hiện ca phẫu thuật. Thật may mắn, mọi chuyện diễn ra “thuận buồm xuôi gió”. 

Tuy nhiên, trong năm thực tập nội trú đầu tiên, Kalanithi cũng phải chứng kiến không ít trường hợp tử vong. Bệnh nhân qua đời vì nhiều lý do – bệnh lý lâu năm, chấn thương, bị súng bắn, ẩu đả, tai nạn giao thông… Anh thậm chí còn chứng kiến một y tá chết vì viêm phổi, xác được gửi đến phòng giải phẫu tử thi – cũng chính là nơi cô ấy đã làm việc trong nhiều năm liền. 

Năm thực tập đầu tiên ở Stanford là một năm đầy thử thách với Kalanithi. Những năm tiếp theo cũng không dễ dàng gì. 

5. Càng ngày, Kalanithi càng cảm thấy kiệt sức và hoang mang

Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF
Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF

Trong năm thực tập nội trú thứ hai, quyền hạn của Kalanithi đã tăng lên. Trong trường hợp khẩn cấp, anh sẽ là người nhận được thông báo đầu tiên, cũng là người trực tiếp đưa ra quyết định. Lúc này, kiến thức và kỹ năng của Kalanithi đã ở một tầm cao mới. Nhưng quyền hạn luôn đi kèm áp lực! 

Có lần, một bệnh nhân bị chấn thương sọ não nặng được đưa vào phòng mổ. Các bác sĩ đã cứu được anh ấy, nhưng bệnh nhân vĩnh viễn mất đi khả năng nói. Kalanithi chính là người đưa ra quyết định phẫu thuật, cũng là người phụ trách ca mổ ấy. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, trong đầu anh luôn vang vọng câu hỏi: Liệu việc cứu sống người thanh niên đó là đúng hay sai? Anh ta phải sống như thế nào trong suốt quãng đời còn lại? 

Càng ngày, Kalanithi càng cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức do khối lượng công việc quá lớn. Cả tuần anh không được nghỉ một ngày nào. Kalanithi thường xuyên đau đầu, phải uống nước tăng lực vào ban đêm để duy trì năng lượng. Trước khi lái xe về nhà, anh đều tranh thủ chợp mắt một vài phút. 

Kalanithi bắt đầu vội vàng khi đưa ra quyết định, ngay cả trong những tình huống nguy hiểm. Có lần, một người phụ nữ vừa phát hiện mình bị ung thư não đã tìm đến Kalanithi để xin lời khuyên. Ngay lập tức, anh nói với cô ấy rằng “phẫu thuật chắc chắn là lựa chọn tốt nhất”. Kalanithi thậm chí còn không nhìn thẳng vào mắt bệnh nhân để xem họ đang nghĩ gì, đang cảm thấy như thế nào. Sau khi thốt ra câu nói lạnh lùng đó, anh cảm thấy vô cùng hối hận. 

Năm thực tập nội trú thứ tư, Kalanithi được chuyển đến phòng thí nghiệm khoa học thần kinh. Tại đây, anh vẫn tiếp tục đi theo một con đường hoàn toàn khác so với mọi người. Trong khi nhiều nhà khoa học thần kinh đang tích cực nghiên cứu các công nghệ có thể giúp một người bị liệt vận hành máy tính, Kalanithi lại muốn nghiên cứu mặt trái của điều này. 

Nghiên cứu khoa học thần kinh là một công việc hấp dẫn, nhưng Kalanithi vẫn thích làm bác sĩ hơn. Sau gần 2 năm, anh trở lại bệnh viện với tư cách là bác sĩ nội trú chính thức. Là một người nhanh nhẹn, gọn gàng lại có chuyên môn, Kalanithi được đồng nghiệp gửi gắm rất nhiều kỳ vọng. 

Chính trong thời gian này, Kalanithi nhận ra: “Nếu muốn trở thành một bác sĩ có đạo đức tốt, trước hết bạn phải có chuyên môn tốt”. Bệnh nhân và gia đình của họ không đến bệnh viện để tâm sự hay tìm kiếm chân lý cuộc đời, họ đến bệnh viện với hi vọng được chữa khỏi bệnh. 

Cũng trong khoảng thời gian này, Kalanithi nhận được tin Matthew – cậu bé được anh tiến hành phẫu thuật não trước đó – hiện đang trong tình trạng khá tệ. Cậu ấy trở nên bạo lực, không thể kiểm soát bản thân và phải sống phụ thuộc vào người khác. Một lần nữa, Kalanithi lại rơi vào trạng thái hoang mang: Liệu việc cứu sống Matthew là đúng hay sai? 

6. Khi đường sự nghiệp đang thênh thang rộng mở, Kalanithi bỗng nhận được tin "sét đánh ngang tai"

Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF
Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF

Dù thế nào thì Kalanithi vẫn là một bác sĩ xuất sắc. Trong thời gian làm bác sĩ nội trú chính thức ở Stanford, anh nhận được một số giải thưởng danh giá của ngành Y, được tiền bối lẫn đồng nghiệp đánh giá cao về chuyên môn và đạo đức. Ban giám đốc bệnh viện cũng tỏ ra ưu ái Kalanithi. Họ muốn anh ở lại đây, làm việc với tư cách bác sĩ giải phẫu thần kinh kiêm nhà khoa học thần kinh. 

Nhưng cuộc đời vốn dĩ không bao giờ êm đềm mãi mãi. 

Đến một ngày, Kalanithi nhận thấy bản thân bị sụt cân đáng kể, lưng bắt đầu đau dữ dội. Anh lập tức đi chụp X-quang. Người đồng nghiệp kết luận sức khoẻ Kalanithi gặp vấn đề do anh làm việc quá sức. Kalanithi tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng anh vẫn hi vọng đây là sự thật. 

Một thời gian sau, cơn đau lại tìm đến Kalanithi, lần này là ở ngực. Anh ho dai dẳng, cân nặng tuột dốc không phanh. Với kinh nghiệm của một bác sĩ, Kalanithi nhận thức được rằng những triệu chứng này chính là dấu hiệu rõ ràng của bệnh ung thư. 

Kalanithi đi khám một lần nữa. Lần này, kết quả anh nhận được tồi tệ hơn nhiều: phổi đầy khối u, cột sống và gan bị biến dạng, tế bào ung thư đã di căn khắp cơ thể. Mọi thứ đã vô phương cứu chữa! 

7. Từ một bác sĩ, Kalanithi đột nhiên trở thành một bệnh nhân

Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF
Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF

Nếu bạn biết mình chỉ còn vài năm để sống, bạn sẽ làm gì? Đây quả là một câu hỏi không thể hóc búa hơn. 

Ban đầu, Kalanithi cũng không trả lời được câu hỏi này. Sau đó, anh tự nhủ: “Nếu còn sống được thêm khoảng chục năm nữa, mình sẽ tiếp tục làm bác sĩ phẫu thuật thần kinh. Nhưng nếu chỉ còn sống được thêm 1 hoặc 2 năm, có lẽ mình sẽ dành thời gian cho việc viết lách”. Đối với Kalanithi, văn học vẫn là đam mê bất tận. Anh chưa bao giờ có ý định từ bỏ nó hoàn toàn. 

Từ một bác sĩ, Kalanithi đột nhiên trở thành một bệnh nhân. Mâu thuẫn bắt đầu trỗi dậy trong anh. Với tư cách là một bác sĩ, Kalanithi nên nghiền ngẫm những cuốn sách y học, biết đâu cơ hội sống sót vẫn còn. Nhưng với tư cách là một bệnh nhân, anh nên làm những gì mình thật sự thích trước khi từ giã cõi đời để không phải hối tiếc. 

Còn một chuyện nữa khiến Kalanithi cảm thấy đau đầu. Lucy – người vợ tảo tần đáng thương của anh – khao khát cả hai có một đứa con trước khi quá muộn. Nhưng Kalanithi vẫn đắn đo. Sau khi anh ra đi, Lucy sẽ phải một mình chăm sóc đứa trẻ, liệu cô ấy có chịu nổi hay không? 

Thật ra, ngay sau khi được chẩn đoán mắc ung thư, Kalanithi và vợ đã đến ngân hàng tinh trùng. Cả hai thống nhất sẽ đông lạnh tinh trùng trước khi Kalanithi tiến hành điều trị. 

8. Kalanithi đã có cơ hội chứng kiến con gái mình chào đời trước khi ra đi mãi mãi

Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF
Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF

Sau một thời gian đắn đo, Kalanithi quyết định có con. Đứa bé sẽ là niềm an ủi, là động lực để Lucy vượt qua cú sốc mất chồng và tiếp tục sống. 

Vào ngày 4 tháng 7 năm 2014, cô con gái nhỏ Elizabeth Acadia (tên thân mật là Cady) cất tiếng khóc chào đời. Lúc này, tình hình sức khoẻ của Kalanithi vô cùng tệ. Cơ thể anh chỉ còn da bọc xương, thuốc điều trị và hóa trị đều không còn tác dụng nữa. 

Tuy nhiên, bất chấp nỗi đau của bản thân, Kalanithi vẫn cố gắng sống thật vui vẻ trong những ngày cuối cùng của cuộc đời. Vào đêm Giáng sinh, vợ chồng anh vẫn mời bạn bè đến nhà ăn tối và chơi đùa với bé Cady. 

Qua tháng 2, Kalanithi trở nên suy nhược nghiêm trọng, ngày càng mệt mỏi và buồn nôn. Anh không thể ăn dù chỉ một chút. Kết quả kiểm tra cho thấy tế bào ung thư giờ đã di căn vào não. Kalanithi biết rằng ngày mình từ giã cõi đời đang đến rất gần. 

Ngày con gái Cady tròn 8 tháng tuổi, Kalanithi được đưa đến phòng cấp cứu vì khó thở. Tại đây, anh cố gắng dùng chút sức lực còn lại để yêu cầu bác sĩ rút máy thở cho mình. Kalanithi đã hoàn thành những việc cuối cùng: viết cuốn tự truyện về cuộc đời mình, chứng kiến con gái chào đời khoẻ mạnh. Đã đến lúc anh phải ra đi – ra đi trong thanh thản, không có gì nuối tiếc. 

Trong vòng vài giờ, gia đình đã có mặt ở bệnh viện để đưa tiễn Kalanithi. 9 giờ tối ngày 9 tháng 3 năm 2015, anh từ giã cõi đời ở tuổi 37. 

Lucy – vợ của Kalanithi – lòng đau như cắt, nhưng cô không gục ngã. Cô nhớ về những năm tháng cả hai còn đi học, nhớ về khoảng thời gian họ mới cưới nhau và cùng chuyển đến Stanford, nhớ về cảm giác hạnh phúc khi hai vợ chồng cùng chào đón con gái Cady. Cha mẹ và anh trai của Kalanithi cũng như vậy. Họ hiểu rằng mình phải nhanh chóng vượt qua nỗi đau và giúp Lucy nuôi dạy Cady nên người. 

Mặc dù Kalanithi không kịp hoàn thành tự truyện của mình, nhưng Lucy đã giúp anh làm điều đó. Cô viết lời kết cho cuốn sách và nhờ Tiến sĩ Abraham Verghese ghi lời tựa. Những dòng cuối cùng trong “Khi hơi thở hoá thinh không” chính là những dòng nhật ký mà Lucy viết cho cô con gái Candy: “Khi một ai đó ra đi, mọi người thường có xu hướng chỉ nói những điều tốt đẹp về người đó. Nhưng con hãy nhớ rằng những điều tuyệt vời mà mọi người đang nói về cha con đều là sự thật. Cha con thật sự tốt đẹp và dũng cảm”. 

Thông điệp chính của cuốn sách Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không

Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF
Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF

Phần lớn cuộc đời mình, Paul Kalanithi luôn băn khoăn về cái chết. Liệu anh có thể đối mặt với nó một cách trọn vẹn nhất hay không? Câu trả lời là CÓ. 

“Khi hơi thở hóa thinh không” nói về cái chết dưới góc nhìn của một người sắp từ giã cuộc đời. Không bi luỵ, không yếu đuối, những gì còn sót lại chính là một thông điệp vô cùng tích cực: “Cuộc sống này đáng giá và đáng quý đến nhường nào. Dù chỉ còn một ngày để sống, chúng ta vẫn phải sống theo cách tử tế nhất có thể”. 

Bạn nên đọc thêm quyển sách: “Ai rồi cũng chết!” của tác giả Atul Gawande 

“Ai rồi cũng chết!” (2014) là tác phẩm do bác sĩ kiêm tác giả best-seller Atul Gawande chắp bút. Cuốn sách không chỉ có khả năng lay chuyển ngành y học hiện đại mà nó còn có khả năng làm biến đổi hoàn toàn cuộc sống của nhiều người. Thông điệp lớn nhất mà tác giả muốn gửi đến bạn đọc chính là: “Mỗi con người sinh ra không phải chỉ để ăn, ngủ hay tồn tại qua ngày, mà chính là để được sống một cuộc sống đúng nghĩa. Mục đích cuối cùng của y học không phải để kéo dài sự tồn tại vô nghĩa của con người, mà chính là để giúp chúng ta có một cuộc sống mãi mãi đong đầy hạnh phúc – cho đến tận phút lâm chung”. 

Cảm nhận của độc giả về cuốn sách Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không

cam nhan
cam nhan

Với số điểm trung bình 4.7/5 cho sách Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không. Chứng tỏ đây là một tác phẩm cực kỳ giá trị mà bạn nên đọc qua một lần trong đời!

Lời kết.

Hy vọng những chia sẻ của Trạm trong bài review sách Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không sẽ giúp bạn đọc hiểu được các giá trị của tác phẩm và nắm được nội dung cốt lõi của nó.

Hẹn gặp lại!

Cám ơn bạn đã đọc tóm tắt sách Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không của tác giả Paul Kalanithi và tải sách Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không PDF tại Trạm Sách. Nếu có điều kiện hãy mua và đọc cả cuốn sách để ủng hộ tác giả, bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn rất nhiều.