Tìm kiếm

Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review

Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review

“Ngón tay của nghệ sĩ vĩ cầm” là quyển sách viết về DNA, chuỗi xoắn kép chứa đựng sự sống nằm sâu trong gen của chúng ta. Thông qua quyển sách, bạn sẽ có thể hiểu thêm về DNA và vai trò của nó đối với sự sống trên Trái Đất. 

Cuốn sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm dành cho ai?

  • Những ai quan tâm đến di truyền, tiến hóa và nguồn gốc của sự sống trên trái đất. 
  • Bất kỳ ai có hứng thú với những khám phá khoa học về DNA. 
  • Những ai muốn tìm hiểu thêm về vai trò của công nghệ gen đối với tương lai. 

Giới thiệu tác giả sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm

Tác giả Sam Kean
Tác giả Sam Kean

Sam Kean là một tác giả người Mỹ, ông đã có nhiều tác phẩm được đăng trên các ấn phẩm như The New Scientist, New York Times Magazine và Psychology Today. Ông cũng là tác giả của quyển sách “Chiếc thìa biến mất” – một trong những quyển bán chạy nhất và nằm trong danh sách 5 quyển sách khoa học được đánh giá cao nhất trên Amazon năm 2012. 

Tải sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF

Để tải sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF hoặc đọc Ebook online free bạn ấn nút phía trên. Nếu có điều kiện hãy mua sách để ủng độ tác giả.

Nội dung chính của sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm

1. Quyển sách sẽ giúp bạn trả lời những câu hỏi thú vị về di truyền và lai tạo. 

Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review
Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review

Vào đầu thế kỷ 19, Niccolò Paganini được xem là nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng nhất mọi thời đại. Năng khiếu âm nhạc của ông đã khiến người đời đồn thổi rằng ông đã bán linh hồn của mình cho quỷ dữ để đổi lấy tài năng phi thường của mình. Thậm chí trong nhiều thập kỷ sau khi ông qua đời, các nhà thờ ở quê hương ông đã từ chối chôn cất thi thể của Niccolò Paganini vì lý do này. 

Nhưng thật ra những kỹ năng của Paganini đều đến từ DNA. Có thể ông ấy đã mắc chứng rối loạn di truyền nên khiến cho các ngón tay cực kỳ linh hoạt. Ví dụ, ông có thể bẻ ngón tay sang một bên để tạo thành góc vuông với bàn tay, điều mà hầu như không ai có thể làm được. Và đó cũng là nguyên nhân giúp ông chơi vĩ cầm với kỹ năng điêu luyện và độ chính xác đáng kinh ngạc. 

DNA luôn là một phần không thể thiếu trong sự phát triển của sự sống trên trái đất, nó tác động đến quá trình tiến hoá, từ vi sinh vật đơn bào thành những sinh vật phức tạp, thông minh như chúng ta ngày nay. Và trong quyển sách này, tác giả sẽ giúp bạn khám phá thêm nhiều bí mật của DNA. 

Cụ thể, bạn sẽ biết được: 

– Hàng nghìn con ruồi giấm vo ve trong bình sữa đã giúp mở khóa bí mật của di truyền học như thế nào. 

– Giữa vi khuẩn và con người có liên quan như thế nào. 

– Vì sao một nhà khoa học Xô Viết táo bạo đã thực hiện thí nghiệm lai tạo người với tinh tinh 

2. Cơ sở cho di truyền học được đặt ra bởi hai nhà khoa học gần như vô danh vào những năm 1860. 

Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review
Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review

Vào những năm 1860 tại Tübingen, Đức, nhà sinh vật học người Thụy Sĩ Friedrich Miesche đã bắt đầu nghiên cứu các tế bào bạch cầu theo yêu cầu của thầy mình là Felix Hoppe-Seyler. Sau khi phân tích các tế bào bạch cầu thu được từ mủ trong băng gạt dùng ở bệnh viện, Miescher đã phát hiện ra một loại hợp chất hoàn toàn mới, được đặt tên là axit deoxyribonucleic hoặc DNA. 

Thế nhưng, vào thời đó, không ai đánh giá cao tầm quan trọng của khám phá này. Ngay cả thầy Hoppe-Seyler cũng chỉ chế nhạo Friedrich Miesche về việc chỉ góp phần “nâng cao hiểu biết về mủ”. 

Trong khi đó, một linh mục tên là Gregor Mendel cũng đang thực hiện các thí nghiệm nông nghiệp để tăng năng suất cây trồng. Mendel nghiên cứu khả năng di truyền của các tính trạng ở cây đậu thông thường vì giống cây này thường có các cặp tính trạng đối lặp: ví dụ, hạt đậu xanh hoặc vàng, cuống dài hoặc ngắn. Do đó, lựa chọn giống cây này sẽ giúp cho việc tiến hành thí nghiệm trở nên đơn giản hơn. 

Thông qua các thí nghiệm, Mendel phát hiện ra rằng khi những cây có các tính trạng đối lập nhau, chẳng hạn như đậu vàng và đậu xanh, được lai với nhau thì sẽ không bao giờ có sự kết hợp của cả hai. Phát hiện này rất có ý nghĩa, vì các nhà khoa học luôn cho rằng các đặc điểm sẽ kết hợp với nhau thành một hạt đậu hơi vàng hoặc xanh lục. 

Hơn nữa, Mendel phát hiện ra rằng một số tính trạng sẽ trội hơn hẳn so với những tính trạng khác. Ở đậu Hà Lan, hạt vàng là tính trạng trội, nghĩa là khi cho đậu thuần chủng màu vàng lai với đậu xanh thuần chủng thì đời cây ở thế hệ thứ hai sẽ có màu vàng. Tuy nhiên, ở thế hệ thứ ba, Mendel nhận thấy rằng: cứ bốn cây thì có một cây có đậu xanh. Nên rất có thể, gen lặn vẫn tồn tại mặc dù không thể nhìn thấy. 

Cuối cùng, Mendel cũng phát hiện ra rằng các tính trạng hoàn toàn độc lập với nhau: một cây có thể có tính trạng trội là hạt vàng, và tính trạng lặn là thân ngắn. Mặc dù ông không sử dụng thuật ngữ “gen”, nhưng về cơ bản, ông đã phát hiện ra sự tồn tại của các yếu tố riêng biệt quy định biển hiện của các tính trạng. 

Thế nhưng, vào thời Mendel, cộng đồng khoa học đã không nhận ra tầm quan trọng của những phát hiện này. 

3. Ruồi giấm trong bình sữa đã giúp giải thích tầm quan trọng của DNA và gen. 

Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review
Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review

Đến khoảng đầu thế kỷ XX, những khám phá của Mendel và Miesche mới được giới khoa học công nhận. Dần dần, các nhà khoa học đã phát hiện ra những thành phần tế bào và đặt tên chúng là nhiễm sắc thể. Những nhiễm sắc thể này sẽ được truyền nguyên vẹn cho các thế hệ sau. Và điều quan trọng là các nhiễm sắc thể này được tạo ra từ DNA. 

Những mảnh ghép còn lại của câu đố dần được khám phá khi một nhà thực vật học người Hà Lan tên là Hugo de Vries đã tìm thấy đột biến ở các loài linh trưởng và nghi ngờ đây là cách mà các loài bắt đầu tiến hoá. Lý thuyết này giúp hoàn thiện thuyết tiến hoá của Darwin về việc giải thích sự hình thành của các loài mới. 

Nhà sinh vật học người Mỹ Thomas Hunt Morgan đã nghe nói về phát hiện của de Vries và bắt đầu thử nghiệm các đột biến ở ruồi giấm. Sau khi nuôi hàng nghìn con ruồi giấm trong các chai sữa suốt nhiều tháng, Morgan và nhóm của ông cuối cùng đã tìm ra đột biến. Cụ thể, ông đã tìm thấy một con ruồi đực có mắt trắng thay vì mắt đỏ. 

Khi Morgan lai tạo con ruồi đực mắt trắng này với con cái mắt đỏ, ông ta chỉ nhận được con cái mắt đỏ. Nhưng sau đó, ở thế hệ thứ ba, ruồi mắt trắng lại xuất hiện theo tỷ lệ một trên ba, tương tự như trong thí nghiệm của Mendel. 

Hơn nữa, Morgan phát hiện ra rằng tất cả ruồi mắt trắng đều là con đực, vì vậy rõ ràng là các gen thực sự nằm trong nhiễm sắc thể, bởi vì chắc chắn gen mắt trắng nằm trong một nhiễm sắc thể mà chỉ ruồi đực mới có. 

Cuối cùng, Morgan đã có thể giải thích cách các đột biến diễn ra dựa trên lý thuyết của Darwin. Ông phát biểu rằng: “Các gen quy định những đặc điểm mà sinh vật có. Những đột biến trong các gen đó sẽ tạo ra những thay đổi nhỏ biểu hiện thành các tính trạng của sinh vật, chẳng hạn như tốc độ hoặc chiều cao”. 

Trái ngược với lý thuyết của de Vries, những đột biến này không lớn; cũng như không tạo ra loài mới ngay lập tức, chúng chỉ là những thay đổi nhỏ, tinh vi. Và theo quan điểm của Darwin về chọn lọc tự nhiên, những thay đổi này dần dần tạo ra những sinh vật có đặc điểm có lợi cho sự tồn tại và sinh sản, cuối cùng, loài mới sẽ xuất hiện. 

4. DNA tạo ra protein, thành phần quan trọng nhất tạo nên cơ thể sống. 

Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review
Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review

Mãi cho đến những năm 1940, các nhà khoa học mới phát hiện ra rằng DNA có vai trò quan trọng trong qui trình tạo ra protein, thành phần quan trọng nhất để tạo ra các tế bào, mô, cơ quan, cơ bắp,… Và sự thật là mỗi gen, hay một đoạn DNA, sẽ chứa những công thức để tạo ra một loại protein nhất định. 

Và cuối năm 1953, quá trình sản xuất protein này được James Watson và Francis Crick làm rõ hơn khi họ phát hiện ra DNA có hình dạng giống như một chuỗi xoắn kép. Để tạo ra một protein, một sợi kép của DNA tách làm hai và một trong những sợi còn lại được phiên mã thành một sợi tương tự gọi là axit ribonucleic, hay RNA. Tiếp đến, RNA sẽ được bổ sung các axit amin mà chúng ta hấp thụ từ thực phẩm để tạo ra protein cần thiết cho cơ thể. 

Điều thú vị là chỉ khoảng một phần trăm chuỗi DNA có chức năng này. Phần còn lại được gọi là “DNA rác” vì ban đầu các nhà khoa học vẫn chưa khám phá ra chức năng của chúng. Tuy nhiên, các nghiên cứu sau đó đã cho thấy: một số đoạn DNA rác tác động các gen bằng cách kích hoạt hoặc ức chế hoạt động của gen vào những thời điểm quan trọng. Do đó, tất cả các chuỗi DNA đều có vai trò nhất định. 

Hiện tượng đột biến cũng có nguồn gốc từ DNA: vì sự thay đổi trong DNA sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến việc biểu hiện thành những tính trạng khác nhau. Thế nhưng, phần lớn các đột biến đều có hại cho sinh vật. Điều này có thể được chứng minh từ sự kiện ném bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki. Sau vụ ném bom, đa phần những người người sống sót đều bị nhiễm phóng xạ, dẫn đến hình thành khói u và các bệnh khác. 

Nhưng trong một số trường hợp hiếm hoi, đột biến cũng tạo ra những tính trạng có lợi cho sự tồn tại của sinh vật. Như đã nói ở trên, thông qua chọn lọc tự nhiên, những tính trạng này sẽ dần phát triển trong quần thể, dẫn đến quá trình tiến hoá. 

4. Sự sống trên trái đất có thể phát triển từ các vi khuẩn bắt đầu hợp tác với nhau. 

Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review
Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review

Sự sống trên trái đất có thể đã bắt đầu ở sâu dưới đáy đại dương và gần các miệng núi lửa từ hàng tỷ năm trước. Nhiệt năng từ núi lửa khiến cho các phân tử đơn giản kết hợp lại với nhau và tạo thành những phân tử hữu cơ đầu tiên. 

Những dạng sống đầu tiên này là những sinh vật đơn bào rất đơn giản được gọi là vi khuẩn. Mặc dù có nhiều loại vi sinh vật đã phát triển, nhưng chúng vẫn chưa đạt được mức độ phức tạp vì thiếu các cơ quan cần thiết để tạo ra năng lượng. 

Trên thực tế, vi sinh vật dành khoảng 75% tổng năng lượng của chúng để xây dựng protein theo quy định của DNA. Vì vậy, ngay cả khi xảy ra đột biến DNA có lợi, thì vi sinh vật cũng không thể tổng hợp đủ năng lượng để duy trì sự sống. 

Mọi thứ tiếp tục như vậy trong khoảng một tỷ năm. Đến hiện nay, các nhà khoa học vẫn đang tranh cãi về việc điều gì đã xảy ra tiếp theo. Và một trong số những lý thuyết được ủng hộ nhiều nhất là lý thuyết do nhà sinh vật học Lynn Margulis đề xuất. 

Theo đó, các vi khuẩn bắt đầu phát triển theo nhiều hướng khác nhau. Một số loài trở nên lớn hơn để có thể săn mồi và hấp thụ chất dinh dưỡng từ những loài nhỏ hơn. Một số loài khác thì trở nên nhỏ hơn nữa, chúng trở thành vi rút xâm nhập vào bên trong những vi khuẩn lớn hơn để giết chết chúng. 

Sau đó, theo lý thuyết, đã có một con vi khuẩn lớn hơn nuốt chửng một con vi khuẩn nhỏ như vi rút, nhưng lại không thể tiêu thụ nó. Thế là cả hai cùng bắt đầu tồn tại trong cơ thể của con vi khuẩn lớn hơn. Sau đó, cả hai cùng nhân bản và tạo ra nhiều vi khuẩn tương tự. 

Trong cơ thể mới, những vi khuẩn nhỏ hơn bắt đầu sản xuất năng lượng từ oxy và những vi khuẩn lớn thì chịu trách nhiệm cho việc cung cấp nguyên liệu thô và bảo vệ các vi khuẩn nhỏ. Sự kết hợp này diễn ra rất hiệu quả vì nó tạo ra năng lượng, đặt nền móng quan trọng cho sự phát triển các cơ quan phức tạp hơn. Theo lý thuyết này, những vi khuẩn nhỏ vẫn tồn tại trong cơ thể của chúng ta. Đó chính là ty thể, “nhà máy điện” của tế bào. 

Khi mới ra mắt, lý thuyết của Margulis không được nhiều người ủng hộ. Nhưng đến hiện tại, ngày càng có nhiều bằng chứng chứng minh cho lời giải thích của ông. 

5. Sự phát triển của phôi thai phải được kiểm soát chặt chẽ để tránh những sai lầm nghiêm trọng. 

Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review
Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review

Mặc dù các sinh vật đơn bào đã bắt đầu phát triển phức tạp hơn, nhưng cũng phải hơn một tỷ năm sau, sinh vật đa bào mới xuất hiện. Khoảng 550 triệu năm trước, các sinh vật đơn bào bị dính vào nhau và dần chuyên môn hóa các chức năng khác nhau. Điều này dẫn đến vô số hình thái của sự sống vẫn đang tồn tại cho đến ngày ngay. 

Ví dụ, ở người, có hơn hai trăm loại tế bào khác nhau, mỗi loại chuyên về một chức năng cụ thể. Tuy nhiên, điều thú vị là từ khi hình thành, phôi thai chưa có tất cả các tế bào chuyên môn hoá. Sự thật là trong phôi thai người, tất cả các tế bào đều là tế bào gốc, và có khả năng biến đổi thành bất kỳ tế bào nào trong số hơn hai trăm tế bào chuyên biệt. 

Mỗi tế bào sẽ tìm thấy vai trò của mình dựa theo quy định của DNA. DNA sẽ quy định đoạn gen nào được hoạt động hay không. Vì vậy, các tế bào được quy định trở thành da thì những đoạn gen tạo thành tế bào gan hoặc tế bào não sẽ bị ngừng hoạt động. 

Tất nhiên, phôi còn phát triển qua nhiều giai đoạn phức tạp hơn nữa. Toàn bộ quá trình này được điều khiển bởi gen hox. Gen hox có thể có thể có đến hàng trăm triệu năm tuổi, và được tìm thấy ở hầu hết các sinh vật trong giới động vật. Chính vì điều này mà côn trùng, bò sát, cá, động vật có vú và một số loài khác sẽ có một vài đặc điểm giống nhau. Nếu có điều gì xảy ra với gen hox, quá trình phát triển phôi sẽ bị ảnh hưởng, chẳng hạn động vật có thể phát triển nhiều hàm hoặc có bộ phận sinh dục trên đầu. 

Không chỉ có gen hox, các chất hoá học khác cũng ảnh hưởng đến quá trình phát triển của phôi. Ví dụ, quá ít hoặc quá nhiều vitamin A có thể khiến bào thai phát triển một cách bất thường: phần chân có thể bị dính lại, hay còn gọi là hội chứng nàng tiên cá, hoặc chỉ có một mắt. 

6. Không chỉ chứa DNA của động vật, trong cơ thể của chúng ta cũng chứa nhiều DNA từ virus. 

Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review
Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review

Ở phần trước, chúng ta đã đề cập đến việc các loài động vật có những điểm chung về gen. Thật vậy, nếu nhìn vào các bức ảnh về phôi thai người, chim, cá và thằn lằn, bạn sẽ rất khó phân biệt chúng, vì trong giai đoạn đầu, chúng rất giống nhau. 

Sau một vài tuần, bào thai người sẽ ức chế hoạt động của các gen bò sát, chim và các gen khác, đồng thời kích hoạt các gen đặc trưng của động vật có vú và dần dần tế bào phôi sẽ trở nên khác biệt. 

Tuy nhiên, nếu có bất trắc xảy ra trong quá trình này, phôi thai sẽ tiếp tục phát triển một vài tính trạng của tổ tiên. Ví dụ, một số trẻ em được sinh ra với đuôi dài tới 5 inch (khoảng 12.7 cm), một dấu vết rõ ràng về nguồn gốc của chúng ta. 

Bên cạnh việc chia sẻ gen với động vật, chúng ta cũng có gen giống với một vài loại virus. Vì có thể, trong quá trình tiến hoá, gen của virus đã cùng phát triển với vật chủ. Và sự thật là các nhà khoa học đã phát hiện ra rằng: khoảng 8% bộ gen của con người có nguồn gốc từ virus. 

Hầu hết DNA của virus này là DNA rác, nhưng trong một số trường hợp, nó có những vai trò quan trọng. Ví dụ, nhau thai là thành phần kết nối thai nhi với mẹ trong bụng mẹ. Đây được xem là một đặc điểm tiến hoá quan trọng. Vì khi được nuôi dưỡng trong bụng mẹ, thai nhi sẽ được bảo vệ tốt hơn. Trong trường hợp này, DNA giúp phôi bám vào thành tử cung chính là DNA mà virus đã sử dụng để bám vào vật chủ. 

7. Nhiều loài động vật có thể được lai tạo, nhưng con người và tinh tinh thì không. 

Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review
Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review

Vì có một số đoạn gen được các loài dùng chung, nên một số loài có thể được lai tạo với nhau. Nhưng con người chúng ta thì sao? Tinh tinh có đến 99% gen giống với con người, vậy liệu có thể lai tại người và tinh tinh không? 

Sự thật là ở Liên Xô cũ, một nhà khoa học tên là Ilya Ivanovich Ivanov cũng có ý tưởng tương tự. Vào những năm 1920, Ivanov đã yêu cầu các quan chức tài trợ để thực hiện ý tưởng này. Sau đó, Ivanov nhanh chóng đến châu Phi, và dành nhiều tháng để cố gắng thụ tinh cho một con tinh tinh cái bằng tinh trùng của người. Do những sai sót về phương pháp và kỹ thuật, ông đã thất bại và cũng không còn tiền để tiếp tục thử nghiệm. Vì vậy, nhà khoa học quyết định thay đổi cách thức. 

Ông đã tìm được một tình nguyện viên sẵn sàng tham gia vì danh nghĩa khoa học. Trong thí nghiệm mới, tinh trùng của tinh tinh sẽ được đưa vào cơ thể của một người phụ nữ. Thế nhưng, trước khi thí nghiệm được thực hiện, Ivanov đã bị cảnh sát mật Liên Xô giam giữ vì những cáo buộc không rõ ràng và chết vì xuất huyết não chỉ một ngày trước khi được trả tự do. 

Từ đó về sau, những cuộc thí nghiệm như vậy không được tiến hành vì vấn đề đạo đức. Mặc dù cũng có nhiều quan điểm trái chiều, nhưng hầu hết các nhà khoa học đều ủng hộ quan điểm sẽ không thể thực hiện được sự lai tạo như vậy. Vì hai bộ DNA vẫn quá khác nhau để có thể tạo thành một sinh vật sống mới. 

8. Kích thước bộ não và khuynh hướng nghệ thuật của chúng ta cũng bắt nguồn từ đột biến. 

Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review
Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review

Một trong những điều khiến con người trở nên khác biệt với các loài động vật khác trong vương quốc động vật là kích thước bộ não. Mà nguyên nhân của sự khác biệt này chính là đột biến. Một số tế bào đã phát triển bất thường để mở rộng vỏ não, phần não liên quan đến suy nghĩ có ý thức. Bên cạnh đó, đột biến về hàm làm cho hộp sọ của chúng ta mỏng hơn, và giải phóng nhiều không gian hơn dành cho não. 

Và dĩ nhiên, có những đột biến vừa mang đến ảnh hưởng tích cực lẫn tiêu cực. Ví dụ, đột biến khiến chúng ta mất một đoạn DNA cản trở sự phát triển của tế bào thần kinh không cần thiết nhưng cũng đồng thời tăng nguy cơ hình thành các khối u não khi kích thước não trở nên lớn hơn. 

Chúng ta thường nghĩ rằng để cảm nhận nghệ thuật, con người sẽ cần rèn luyện rất nhiều. Nhưng trên thực tế, việc theo đuổi nghệ thuật có thể đã nằm trong DNA của chúng ta, và thậm chí có thể có từ trước khi loài người xuất hiện. Điều này đồng nghĩa với việc động vật cũng có thể cảm nhận vẻ đẹp của nghệ thuật. Ví dụ, trong bối cảnh phòng thí nghiệm, tinh tinh có thể được dạy vẽ và và trở nên say mê đến mức nó sẽ bỏ ăn để thoả mãn đam mê nghệ thuật của mình. 

Nhưng có một câu hỏi là: tại sao chúng ta lại tiến hoá để có thể cảm nhận nghệ thuật. Một giả thuyết cho rằng nghệ thuật có vai trò xã hội quan trọng: chúng ta có thể gắn kết tốt hơn qua các hình ảnh, điệu nhảy và bài hát được chia sẻ cùng nhau. Và khi có càng nhiều liên kết xã hội, khả năng sống sót của loài người càng cao. 

Một giả thuyết khác cho rằng nghệ thuật là cách giúp loài người thu hút bạn tình. Ca hát và khiêu vũ thể hiện sức mạnh thể chất, trong khi hội họa và thơ ca thể hiện sức mạnh tinh thần. Thông qua những hoạt động nghệ thuật, những người biểu diễn sẽ trở nên quyến rũ hơn và thể hiện rõ khả năng vượt trội của mình. 

9. Bộ gen của con người đã được giải mã từ một thập kỷ trước, nhưng đến hiện tại vẫn chưa có bước đột phá lớn nào về y học. 

Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review
Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review

Có lẽ một trong những bước tiến lớn nhất gần đây trong sự hiểu biết về DNA là nhờ vào dự án bộ gen người (HGP), một dự án nhằm ghi lại hoặc “giải mã” toàn bộ chuỗi DNA của con người. Dự án được kỳ vọng sẽ giúp khám phá ra cách thức điều trị các loại bệnh, vì nếu biết được nguyên nhân di truyền, chúng ta có thể tiến hành điều chế các loại thuốc thích hợp. 

HGP được hoàn thành vào năm 2003. Theo kết quả, con người thực sự có rất ít gen so với các loài khác, chỉ khoảng 22.000 gen và cũng ít đa dạng hơn. Điều này có nghĩa là, ở một số giai đoạn từ hàng nghìn năm trước, con người hiện đại đã trải qua một sự kiện nào đó, làm cho tất cả loài người tiệt chủng và chỉ còn lại một nhóm tương đối đồng nhất về mặt di truyền. Một giả thuyết nói rằng, có thể một vụ phun trào núi lửa khoảng 70.000 năm trước đã khiến loài người diệt vong, và cuối cùng chỉ còn 40 cá thể sống sót. 

Dù dự án bộ gen người đã hoàn tất, nhưng đến hiện tại, vẫn không có phương pháp chữa bệnh nào được phát triển từ kết quả giải mã gen. Các cơ chế di truyền gây bệnh quá phức tạp, nên các nhà khoa học vẫn chưa tìm được cách khai thác hiệu quả. 

Không chỉ vậy, khả năng kích hoạt và ức chế của gen cũng gây cản trở trong việc xác định chính xác những gen gây bệnh. Tương tự, các nhà khoa học cũng chưa thể giải thích hiện tượng những cặp song sinh có cùng gen nhưng lại không hoàn toàn giống nhau. Và rất có thể, nguyên nhân cũng nằm ở khả năng kích hoạt và ức chế của gen. 

Những hiểu biết về gen cũng thúc đẩy phương pháp tác động gen để chữa bệnh. Thế nhưng điều này lại dẫn đến tranh cãi về việc nối DNA từ loài này với loài khác để tạo ra một đặc điểm mong muốn. Tuy nhiên, với sự hoàn thiện của HGP, việc tác động đến gen để cải thiện sức khỏe, ngoại hình, hay trí tuệ của con người có thể trở thành hiện thực trong tương lai. Dù vậy, chúng ta cũng nên cẩn trọng với những ảnh hưởng tiêu cực mà tiến bộ này mang lại. 

Thông điệp chính của quyển sách

Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review
Sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm PDF & Review

Có thể nói rằng, DNA của chúng ta chứa đựng lịch sử của hầu hết sự sống trên trái đất: chúng ta mang gen của động vật và cả virus. Tuy nhiên, DNA không phải là thành phần duy nhất tác động đến tính trạng được biểu hiện, vì tác động của gen cũng được điều chỉnh bởi các yếu tố khác như môi trường. Do đó, để hiểu rõ hơn về DNA và tiến tới tương lai có thể kiểm soát hoạt động của gen, chúng ta cần phải nghiên cứu nhiều hơn nữa. 

Lời khuyên hành động 

Hãy tìm kiếm khuynh hướng nghệ thuật tiềm ẩn của bạn. 

Nếu bạn đang nghĩ đến việc bắt đầu một sở thích nghệ thuật, chẳng hạn như vẽ tranh, điêu khắc hoặc chơi nhạc cụ, bạn hãy hỏi thử những người trong đại gia đình về sở thích của họ. Nếu ai đó trong gia đình là một vũ công ballet thì rất có thể, bạn có gen tốt về khiêu vũ, và có lẽ bạn nên bắt đầu thử sức với bộ môn này. 

Lời kết

Hy vọng những chia sẻ của Trạm trong bài review sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm sẽ giúp bạn đọc hiểu được các giá trị của tác phẩm và nắm được nội dung cốt lõi của nó.

Hẹn gặp lại!

Cám ơn bạn đã đọc review sách Ngón Tay Của Nghệ Sĩ Vĩ Cầm của tác giả Sam Kean tại Trạm Sách. Nếu có điều kiện hãy mua và đọc cả cuốn sách để ủng hộ tác giả, bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn rất nhiều.

ĐỪNG
BỎ LỠ