Tìm kiếm

Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review

Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review

“Trả lời ngắn gọn những câu hỏi lớn” (2018) sẽ giải đáp cho chúng ta một số câu hỏi cơ bản nhất về vũ trụ dưới góc nhìn nhân văn độc đáo. Bằng cách kết hợp lịch sử khoa học với tương lai của nhân loại, cuốn sách đi sâu vào các vấn đề từ nguồn gốc của vũ trụ, lỗ đen đến công cuộc khám phá không gian của con người và sự nguy hiểm của trí thông minh nhân tạo, tất cả đều chứa đựng trong cuốn sách này.

Cuốn sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn dành cho ai?

  • Những người tò mò về điều gì xảy ra trước vụ nổ lớn 
  • Mọi người tự hỏi hố đen là gì  
  • Những người lo ngại về công nghệ AI (trí thông minh nhân tạo) 

Giới thiệu tác giả sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn

Tác giả Stephen William Hawking
Tác giả Stephen William Hawking

Stephen William Hawking ( 1942 – 2018) là một nhà vật lý lý thuyết, vũ trụ học, tác giả viết sách khoa học thường thức người Anh, nguyên Giám đốc Nghiên cứu tại Trung tâm Vũ trụ học lý thuyết thuộc Đại học Cambridge. Trong số những công trình khoa học quan trọng của ông, nổi bật nhất là sự hợp tác với Roger Penrose về lý thuyết kỳ dị hấp dẫn trong khuôn khổ thuyết tương đối tổng quát, và tiên đoán lý thuyết hố đen phát ra bức xạ (tức bức xạ Hawking). 

Hawking là người đầu tiên khởi đầu một nền vũ trụ học dựa trên sự thống nhất giữa thuyết tương đối tổng quát và cơ học lượng tử. Ông là người ủng hộ mạnh mẽ cách diễn giải nhiều thế giới về cơ học lượng tử. Ông nhận nhiều vinh dự khác nhau, trong đó có Huân chương Tự do Tổng thống, Giải Wolf, là thành viên của Hội Nghệ thuật Hoàng gia và Viện Hàn lâm Khoa học Giáo hoàng. Hawking đảm nhiệm vị trí Giáo sư Toán học Lucas tại Đại học Cambridge từ năm 1979 đến năm 2009. Năm 2002, Hawking được xếp đứng thứ 25 trong cuộc bình chọn 100 người Anh vĩ đại nhất của BBC. Hawking cũng nổi tiếng với việc viết những cuốn sách phổ biến khoa học trong đó ông thảo luận lý thuyết của mình cũng như vũ trụ học nói chung. Cuốn “Lược sử thời gian” đứng trong danh sách bán chạy nhất của Sunday Times trong thời gian kỷ lục: 237 tuần. 

Tải sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF

Để tải sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF hoặc đọc Ebook online free bạn ấn nút phía trên. Nếu có điều kiện hãy mua sách để ủng độ tác giả.

Nôi dung chính của sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn

1. Cuốn sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn có gì dành cho bạn? Tìm hiểu câu trả lời cho những câu hỏi sâu sắc nhất của loài người.

Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review
Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review

Cuộc sống hiện đại quá bận rộn đến nỗi thật hiếm khi chúng ta dành ra thời gian để tìm hiểu những câu hỏi lớn nhất của cuộc đời: Chúng ta đến từ đâu? Chúng ta tới đây bằng cách nào? Làm thế nào vũ trụ được hình thành? 

Nhưng may mắn thay, có những người uyên bác nhất thế giới đã dành cả cuộc đời để tìm lời giải đáp cho các câu hỏi này. Và một số ít những người trong số họ thậm chí còn viết nên những cuốn sách bằng ngôn ngữ mà tất cả chúng ta ai cũng đều có thể hiểu được. 

Trong cuốn sách cuối cùng của mình, Giáo sư Stephen Hawking đã thể hiện năng lực thiên phú của mình trong việc giải quyết các câu hỏi lớn nhất của vũ trụ, đưa ra giả thuyết về số phận của chúng ta. Bằng cách đan xen các vấn đề xã hội với hệ mặt trời, Hawking đưa ra cả những định luật cơ bản của vũ trụ và tầm nhìn của ông về tương lai của loài người. 

2. Một đấng sáng tạo thần thánh nào đó có lẽ không nằm trong các lực lượng cai quản vũ trụ của chúng ta 

Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review
Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review

Tại sao chúng ta tồn tại trên Trái Đất? Chúng ta đến từ đâu? Tại sao vũ trụ lại hoạt động theo cách này? 

Khoa học và tôn giáo đều có riêng câu trả lời cho những câu hỏi trên nhưng lại đưa ra những kết luận hoàn toàn khác nhau. Có ý kiến cho rằng luôn tồn tại một ý nghĩa đằng sau cuộc sống con người, ý kiến khác lại cho rằng sự tồn tại của chúng ta ngẫu nhiên mà có. Hai ý kiến này được xem như hai tín điều trái ngược nhau. 

Những câu hỏi này xuất phát từ xu hướng tự nhiên của con người là tìm hiểu và giải thích vũ trụ – tìm kiếm câu trả lời và ý nghĩa của chúng. Từ thuở hồng hoang, tôn giáo là tổ chức đầu tiên đưa ra những lời giải thích cho các câu hỏi này. Thần thánh được xem là thế lực tạo ra sấm sét, bão tố và nguyệt thực. Nhưng đến thời điểm hiện tại chúng ta có một cách giải thích hợp lý, nhất quán và dễ kiểm chứng hơn: vũ trụ của chúng ta là một cỗ máy khổng lồ, được vận hành bởi một tập hợp các quy luật tự nhiên không thể phá vỡ

Hãy lấy ví dụ về bộ môn tennis đơn giản. Đường di chuyển của quả bóng sẽ dễ dàng dự đoán được vì nó tuân theo các quy luật tự nhiên như lực hấp dẫn và quy luật chuyển động. Không có dị thường. Không có ngoại lệ. Tất nhiên, có những biến số, chẳng hạn như sức mạnh cơ bắp của người chơi hoặc tốc độ của gió, nhưng chúng chỉ đóng vai trò như những yếu tố đơn thuần, cùng với các quy luật tự nhiên tạo ra kết quả. 

Những quy luật này không chỉ là bất biến – chúng còn mang tính phổ biến. 

Điều này có nghĩa là những gì áp dụng cho quả bóng tennis của chúng ta cũng áp dụng cho các thiên thể lớn nhất. Quỹ đạo của các hành tinh tuân theo các quy luật này, kể cả một thiên thạch băng giá lao qua không gian giữa các vì sao. Hơn nữa, các quy luật tự nhiên không thể bị phá vỡ: ngay cả Đức Chúa Trời cũng sẽ tuân theo chúng, và điều này hoàn toàn mâu thuẫn với thần học về sự toàn năng của thần thánh. 

Tuy nhiên, có thể có một cách để giảm thiểu mâu thuẫn giữa khoa học hiện đại và ý tưởng về Chúa trời. 

Hãy xem lời răn của Đức Chúa Trời là những quy luật cơ bản của tự nhiên chứ không phải là một đấng thần thánh điều khiển các quy luật này. Đây là cách Einstein gọi “Chúa” – như một thuật ngữ tham chiếu cho các quy tắc có thể quan sát được, không thể phá vỡ của vũ trụ. 

Lời giải thích này sẽ không làm hài lòng nhiều người bởi lẽ chúng ta thường nghĩ về Chúa như một con người, có tri giác. Nhưng khi bạn nhìn vào vũ trụ với sự hùng vĩ đáng sợ của nó và so sánh nó với cuộc sống của một con người nhỏ bé thì bạn sẽ thấy như thế nào, phải chăng cơ hội xuất hiện một đấng sáng tạo thần thánh là rất khó xảy ra? 

Vì vậy, nếu những câu chuyện thần thoại của chúng ta về việc tạo ra vũ trụ có nhiều điều thiếu sót, thì vũ trụ đã bắt đầu được hình thành như thế nào? 

3. Điều gì đã xảy ra trước khi Vụ nổ lớn xuất hiện? 

Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review
Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review

Hầu hết chúng ta đều đã nghe qua lí thuyết Vụ nổ lớn – đó là lý thuyết khoa học được chấp nhận rộng rãi nhất về cách vũ trụ của chúng ta hình thành. Trong 1 nano giây, vũ trụ đã đi từ một điểm dày đặc vô hạn, có thể nhỏ hơn một proton, đến một thiên thể đang giãn nở nhanh chóng và tiếp tục phát triển kích thước cho đến ngày nay. 

Trên thực tế, lý thuyết Vụ nổ lớn được phát triển dựa trên sự giãn nở của vũ trụ, phát hiện bởi một nhà khoa học tên là Edwin Hubble. 

Năm 1929, Hubble phân tích kỹ lưỡng ánh sáng từ các thiên hà xa xôi. Mục đích của ông là xác định xem các thiên hà này có chuyển động hay không, và nếu có thì quỹ đạo sẽ như thế nào. Những phát hiện của ông là một trong những phát hiện mang tính cách mạng nhất trong lịch sử khoa học. 

Hubble đã chỉ ra rằng hầu hết tất cả các thiên hà đang di chuyển ra xa nhau. Hơn nữa, càng ở xa Trái đất, chúng di chuyển càng nhanh. Dựa trên tốc độ của chúng, chúng ta biết được những thiên hà này đã từng cực kỳ gần nhau trong khoảng 10 đến 15 tỷ năm trước. Có lẽ chúng tồn tại gần nhau đến mức mọi thứ đều ở cùng một điểm trong không gian – một điểm kỳ dị. 

Bằng chứng ủng hộ lý thuyết này lần đầu tiên xuất hiện vào năm 1965 với việc phát hiện ra nền vi sóng vũ trụ. Điều này cho thấy ban đầu vũ trụ có kết cấu rất đặc và rất nóng. Những vi sóng này có thể là những bức xạ còn sót lại từ một “vụ nổ” ban đầu. 

Nhưng câu hỏi đặt ra ở đây là: Điều gì đã xảy ra trước Vụ nổ lớn? 

Câu trả lời được Einstein và khám phá mang tính cách mạng của ông giải đáp. Không gian và thời gian không phải là những thực thể riêng biệt. Thay vào đó, chúng được đan xen với nhau thành một “tấm vải” mà chúng ta gọi là không-thời gian. 

Và không-thời gian có thể bị biến dạng bởi trọng lực lớn của các vật thể khổng lồ, tương tự như việc đặt một quả bóng bowling trên nệm. Những vật thể có khối lượng lớn nhất – như lỗ đen – có thể làm cong không-thời gian dữ dội đến mức thời gian tự nó dừng lại. 

Vì vậy, chúng ta hãy quay trở lại thời điểm khởi đầu của vũ trụ. Vũ trụ bắt đầu co lại, đạt đến một điểm kỳ dị nhỏ vô cùng, dày đặc vô hạn tương tự như một lỗ đen. Ở đây, cả không gian và thời gian không còn hoạt động theo cách hiểu cổ điển của chúng ta về chúng nữa. 

Bây giờ, chúng ta có thể chứng minh Vụ nổ lớn không thể có nguyên nhân vì thời gian không tồn tại. Do đó, lý thuyết Vụ Nổ Lớn không thể và không cung cấp bất kỳ cách giải thích hay miêu tả nào về điểm khởi nguyên này; thay vào đó nó miêu tả và giải thích sự tiến hóa chung của vũ trụ sau thời điểm giãn nở. 

Hãy để câu hỏi này sang một bên trong giây lát trước khi chúng ta tìm hiểu một thứ bí ẩn không kém: sự sống ngoài hành tinh. 

4. Câu hỏi về sự sống ngoài hành tinh khiến giới khoa học phải đau đầu.

Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review
Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review

Người ngoài hành tinh đã đi vào trí tưởng tượng của chúng ta trong nhiều thập kỷ. Chúng ta đã từng thấy chúng trên phim, đọc về chúng trong các tiểu thuyết khoa học viễn tưởng và giết chúng trong các trò chơi máy tính. Một số người thậm chí tuyên bố đã gặp người ngoài hành tinh. Nhưng liệu có cơ hội tồn tại sự sống thông minh bên ngoài Trái đất? 

Nếu chúng ta đối chiếu với những gì mà chúng ta đã trải qua ở Trái đất – thì có vẻ như các dạng sống ngoài hành tinh đã từng phát triển. 

Chúng ta có bằng chứng hóa thạch về sự sống trên hành tinh này từ 3,5 tỷ năm trước – chỉ 500 triệu năm sau khi trái đất trở thành hành tinh có thể sinh sống được. Và vào thời điểm Trái đất hình thành, vũ trụ đang kỷ niệm sinh nhật lần thứ 7 tỷ của nó. Nhiều nền văn minh ngoài hành tinh có thể đã trỗi dậy, làm chủ du hành không gian và thuộc địa hóa thiên hà của họ trước khi chúng ta phát hiện ra lửa! 

Về mặt thời gian, chúng ta có thể kiểm tra được – nhưng còn những hành tinh có thể có sự sống như trái đất thì sao? 

Điều này dường như cũng không có vấn đề gì. Người ta ước tính rằng 20% tất cả các ngôi sao giống Trái đất tồn tại trong vùng Goldilocks – một khu vực có khả năng duy trì sự sống vì nó không quá xa một vật thể như mặt trời để trở thành một vùng đất hoang băng giá, nhưng không quá gần để bị thiêu cháy. 

Hãy xem xét quan điểm này. Có khoảng 200 tỷ ngôi sao trong Dải Ngân Hà. Điều này có khả năng mang lại cho chúng ta 40 tỷ hành tinh giống Trái đất chỉ trong khu vực vũ trụ. 

Nhưng nếu sự sống ngoài hành tinh đã được hợp lý hoá như vậy thì tại sao chúng ta không được họ ghé thăm? 

Một giả thuyết cho rằng sự sống ngoài hành tinh có thể là phổ biến, nhưng sự sống thông minh thì rất hiếm. 

Hãy nhìn lại Trái đất. Chúng ta mất 2,5 tỷ năm để chuyển từ sinh vật đơn bào sang sinh vật đa bào, những sinh vật cần thiết cho sự sống thông minh. Đây là một khoảng thời gian rất dài trước khi mặt trời có thể nổ tung. Vì vậy, chắc hẳn vũ trụ có thể có nhiều hành tinh kém may mắn, đang phát triển một sự sống thông minh, rồi bị nổ tung bởi một ngôi sao già cáu kỉnh. 

Đây không phải là mối đe dọa tồn tại duy nhất của sự sống ngoài hành tinh: 66 triệu năm trước, một tiểu hành tinh hoặc sao chổi nhỏ đã đâm vào Trái đất. Nó đã xóa sổ tất cả khủng long – loài thống trị trước đây của hành tinh chúng ta. 

20 triệu năm một lần là một ước tính hợp lý cho những vụ va chạm khủng khiếp này. Nếu điều này là đúng, có lẽ sự sống của con người được hình thành và phát triển trên Trái đất là do may mắn, vì hành tinh của chúng ta đã vượt qua được giới hạn cho một vụ va chạm giữa các vì sao. Các dạng sống khác có thể không may mắn như vậy. 

5. Chúng ta có thể dự đoán tương lai - nhưng đây vẫn là điều không chắc chắn.

Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review
Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review

Hãy tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta có thể dự đoán tương lai. Chúng ta có thể biết được chiếc vé số nào sẽ trúng vào tuần tới, học tủ các câu hỏi trong bài kiểm tra cuối kì hoặc thậm chí né tránh cái chết sắp xảy ra. Đó là một viễn cảnh tiềm năng đầy cám dỗ – nhưng liệu nó có khả thi không? 

Nhà khoa học người Pháp Pierre-Simon Laplace lập luận rằng nếu chúng ta biết vị trí và tốc độ của tất cả các hạt trong vũ trụ, chúng ta có thể tính toán hành vi trong tương lai của chúng. Nếu bạn biết vị trí của ô tô tại một thời điểm cụ thể và biết nó đang đi với vận tốc 60 km một giờ, bạn có thể dễ dàng tính được nó sẽ ở đâu trong 30 phút kể từ thời điểm hiện tại. 

Ý tưởng của Laplace là một nguyên tắc trung tâm của khoa học cổ điển – quan niệm rằng trạng thái của vũ trụ tại một thời điểm cụ thể quyết định các trạng thái trong tương lai của nó. Điều này cho phép chúng ta dự đoán tương lai, ít nhất là trên lý thuyết. 

Tuy nhiên, vào thế kỷ 20, nhà vật lý người Đức Werner Heisenberg đã dội một gáo nước lạnh vào logic của Laplace. 

Heisenberg phát hiện ra rằng, sóng ánh sáng được hình thành bởi các đơn vị rời rạc gọi là lượng tử, chúng ta không thể đo cả tốc độ và vị trí của một hạt trong cùng một lúc. Bạn càng đo chính xác vị trí, kết quả tốc độ sẽ càng ít chính xác và ngược lại. Quy tắc này được gọi là nguyên lý bất định, và nó đòi hỏi ngành vật lý phải khám phá ra một cách nhìn mới về thế giới. 

Quan điểm này xuất hiện vào nửa đầu thế kỷ 20, dưới dạng lý thuyết phức tạp: cơ học lượng tử. 

Trong cơ học lượng tử, các hạt không có vị trí và tốc độ xác định rõ ràng. Đúng hơn là những giá trị này được biểu diễn bằng một thứ gọi là hàm sóng. Hàm sóng là một tập hợp các số, mỗi số đại diện cho một điểm khác nhau trong không gian. Kích thước của hàm sóng dự đoán xác suất mà một hạt sẽ được tìm thấy trong mỗi điểm của không gian. Để dự đoán tốc độ của hạt tại một điểm bất kỳ, chúng ta có thể thực hiện điều này bằng cách đo hàm sóng thay đổi bao nhiêu giữa hai điểm trong không gian. 

Cơ học lượng tử cũng đưa ra cho chúng ta nhiều nghi vấn. Đầu tiên, chúng ta chỉ có thể dự đoán được một nửa thông số của một hạt theo quan điểm cổ điển của khoa học. Điều đó có nghĩa là chúng ta chỉ có thể tìm ra hàm sóng của nó, thay vì vị trí và tốc độ của nó. Hơn nữa, lý thuyết về cơ học lượng tử dường như bị phá vỡ trong những điều kiện khắc nghiệt nơi không-thời gian bị biến dạng – chẳng hạn bên trong các lỗ đen. 

6. Ngay cả ánh sáng cũng không thể thoát ra khỏi lỗ đen

Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review
Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review

Hãy tưởng tượng bạn là một cơ trưởng đang trên một chuyến du hành vũ trụ giữa các vì sao. Trong sự phấn khích và sốt sắng, bạn đã đi chệch hướng – và lọt vào quỹ đạo của một lỗ đen. Lực hấp dẫn của nó đang kéo con tàu của bạn đến gần ranh giới giữa sự sống và cái chết, nhưng có lẽ bạn sẽ được an ủi khi biết rằng bạn sẽ là con người đầu tiên nhìn thấy chân trời sự kiện của một lỗ đen – trước khi đi vào một đống lửa gần lõi của nó. 

Hố đen được hình thành khi các ngôi sao nổ tung. Điều này xảy ra bởi vì những quả cầu khí khổng lồ này sở hữu một khối lượng đáng kinh ngạc – và càng có nhiều khối lượng thì lực hấp dẫn đi kèm với nó càng nhiều. 

Vậy tại sao mặt trời của chúng ta không đột ngột nổ tung? 

Đó là bởi vì trong suốt vòng đời của một ngôi sao, mặt trời tự chống lại lực hấp dẫn của chính nó thông qua việc tạo ra áp suất nhiệt. Bên trong mỗi ngôi sao, một lượng năng lượng khổng lồ đang được tạo ra thông qua các quá trình hạt nhân biến hydro thành heli. Điều này đẩy lùi sự nổ tung – nhưng chỉ trong một thời gian ngắn. 

Một ngôi sao sẽ hết nhiên liệu hạt nhân. Khi điều này xảy ra, hầu hết các ngôi sao đều hút tất cả vật chất xung quanh vào trong và co lại thành một điểm kỳ dị dày đặc vô hạn, nhỏ vô hạn mà chúng ta gọi là một lỗ đen. 

Rất tiếc, chúng ta không thể kiểm tra các điểm kỳ dị. Lực hấp dẫn xung quanh một lỗ đen mạnh đến mức, trong một ranh giới nhất định, ngay cả ánh sáng cũng không thể thoát ra. Ranh giới này được gọi là chân trời sự kiện. 

Hãy nghĩ về chân trời sự kiện giống như việc chèo thuyền qua Thác Niagara. Khi bạn đến gần hơn, thác nước trở nên mạnh hơn và bạn có thể thoát ra nếu bạn có đủ sức mạnh. Nhưng một khi con tàu vũ trụ của bạn vượt qua ranh giới của hố đen, thì chắc chắn bạn không còn hy vọng gì. Bạn đã kết liễu chuyến đi của cuộc đời mình. 

Vì vậy, nếu vũ trụ đã tồn tại hàng tỷ năm và không có gì có thể thoát ra khỏi một lỗ đen, thì chẳng phải vũ trụ sẽ chết chìm trong chúng hay sao? 

Hóa ra là một số thứ có thể thoát ra khỏi một lỗ đen. 

Năm 1974, Stephen Hawking phát hiện ra rằng các lỗ đen giải phóng các hạt với tốc độ ổn định – và câu trả lời lại nằm ở cơ học lượng tử. Lý thuyết của ông cho rằng không gian chứa đầy các hạt và phản hạt. Chúng đang trong một quá trình liên tục liên kết, phân tách và sau đó tiêu diệt lẫn nhau. Sự tương tác phức tạp của các cặp này với các lỗ đen – đặc biệt khi chúng bị ngăn cách bởi chân trời sự kiện – khiến các lỗ đen mất khối lượng, co lại và cuối cùng biến mất. 

7. Để tồn tại trên Trái đất, chúng ta nên thực hiện hành động sau ngay lập tức. 

Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review
Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review

Ở chương này chúng ta đã giải quyết những câu hỏi lớn nhất mà vũ trụ đưa ra. Chúng ta hãy chuyển sự chú ý của mình đến các vấn đề ở Trái đất. Hành tinh của chúng ta bị đe dọa theo nhiều cách khác nhau. Chúng ta có thể chia các mối đe dọa thành hai loại: các sự kiện nằm ngoài tầm kiểm soát của con người và các sự kiện bên trong nó. Chúng ta hãy xem xét lần lượt cả hai sự kiện. 

Theo các quy luật vật lý và xác suất, hành tinh của chúng ta đã vượt qua giới hạn thời gian cho một vụ va chạm. Và có lẽ đây là mối đe dọa đáng sợ nhất mà chúng ta phải đối mặt – với công nghệ hiện tại, chúng ta hoàn toàn bất lực trong việc ngăn chặn sự hủy diệt. Nhưng chúng ta không nên băn khoăn về điều không thể tránh khỏi; thay vào đó, ta nên tập trung sức lực vào các vấn đề có thể khắc phục được của nhân loại. 

Mối đe dọa trước mắt của chúng ta là biến đổi khí hậu. Với hệ sinh thái của hành tinh, lượng khí thải toàn cầu hiện tại hoàn toàn ở mức không bền vững. Nhiệt độ đại dương tăng sẽ giải phóng nhiều carbon dioxide vào khí quyển và làm tan chảy các chỏm băng ở hai cực. Đổi lại, những chỏm băng này sẽ làm giảm lượng năng lượng mặt trời phản xạ trở lại không gian, và hành tinh sẽ trở nên nóng hơn nữa. 

Đây được gọi là hiệu ứng nhà kính nổi tiếng mà chúng ta cần khẩn trương tìm ra các giải pháp công nghệ và chính trị để giảm lượng khí thải carbon trước khi hiệu ứng này trở nên không thể kiểm soát được. Nếu không, hành tinh của chúng ta có thể giống bề mặt của sao Kim – một hành tinh rất khắc nghiệt. Nếu một nhà khí tượng học có thể sống sót ở hành tinh này, anh ta sẽ đưa ra các báo cáo với nhiệt độ cao nhất là 250 độ C và hiện tượng mưa axit sulfuric vào buổi tối. 

Sự nóng lên toàn cầu có thể là mối đe dọa trực tiếp nhất đến trái đất, nhưng chúng ta cũng phải đối mặt với một mối đe dọa lớn hơn: hủy diệt hạt nhân. 

Những luận điệu cực đoan xung quanh xung đột hạt nhân có thể đã bị dập tắt kể từ khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, nhưng hãy xem đây là một gã khổng lồ đang ngủ yên. Tình hình chính trị của chúng ta còn lâu mới ổn định và sự bất ổn làm tăng khả năng nhiều nước có vũ khí hạt nhân hơn. Cũng có thể những kẻ khủng bố đang nắm được một số đầu đạn. Hiện tại, kho hạt nhân dự trữ toàn cầu đã quá đủ sức để hủy diệt hành tinh này. 

Trong tình trạng hiện tại, gần như không thể tránh khỏi chiến tranh hạt nhân hoặc thảm họa môi trường sẽ tàn phá Trái đất trong 1.000 năm tới. Tuy nhiên, đến thời điểm đó, nhân loại hy vọng sẽ phát triển các công nghệ để thoát khỏi hành tinh và sống sót sau thảm họa. 

8. Chúng ta cần bắt đầu thuộc địa hóa không gian. 

Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review
Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review

Khi Christopher Columbus đi về phía tây vào năm 1492, rất nhiều các nhà phê bình đã tuyên bố đây là một sự lãng phí tiền bạc khổng lồ. Tuy nhiên, chỉ vài thập kỷ sau, cả thế giới đã bị thay đổi bởi “khám phá” của ông. 

Tình hình thế giới ngày nay tương tự như 5 thế kỷ trước. Do môi trường chính trị và tài chính hiện tại, tỷ lệ phần trăm trong GDP, ngân sách dành cho các cơ quan không gian đã giảm trong nhiều thập kỷ. Các chính trị gia và công chúng tin rằng chúng ta có thể tiêu tiền cho những thứ tốt hơn. 

Điều này đi ngược lại bản năng cốt lõi của con người. Là một loài sinh vật sống, mức độ tò mò của chúng ta là duy nhất. Chúng ta được thúc đẩy bởi khao khát được đi, được xem, được biết. Việc ở lại trái đất sẽ tương tự như việc một nhóm người trôi dạt không cố gắng thoát khỏi đảo hoang. 

Để nhân loại nuôi dưỡng niềm khao khát khám phá không gian một lần nữa, chúng ta cần có thời hạn cụ thể – giống như khi Tổng thống Kennedy, vào năm 1962, cam kết rằng Hoa Kỳ sẽ đưa tàu vũ trụ có người lái lên mặt trăng vào cuối thập kỷ. Điều này thu hút trí tưởng tượng của công chúng, truyền cảm hứng cho nhiều trẻ em sau này trở thành nhà khoa học. Với công nghệ hiện tại của chúng ta, mục tiêu có căn cứ mặt trăng vào năm 2050 và hạ cánh trên sao Hỏa có người lái vào năm 2070 là hoàn toàn có thể thực hiện được. 

Chúng ta không cần phải dừng lại ở đó. 

Bởi lẽ chúng ta có thể du hành đến các hành tinh của hệ mặt trời trong vòng hàng trăm năm tới. Europa, một trong những mặt trăng của sao Mộc, thậm chí có khả năng duy trì sự sống bên dưới bề mặt băng của nó. 

Nhưng chúng ta sẽ bị mắc kẹt trong hệ mặt trời trong một khoảng thời gian dài. 

Đó là bởi vì hệ mặt trời gần nhất, Alpha Centauri, cách chúng ta 4,5 năm ánh sáng. Thế hệ tên lửa hiện tại của chúng ta không thể đưa con người đến hệ mặt trời này. Tuy nhiên chúng ta có các dạng năng lượng khác có thể đẩy tên lửa nhanh hơn – như phản ứng tổng hợp hạt nhân hoặc năng lượng phản vật chất – nhưng những dạng năng lượng này có thể sẽ không được phát triển trong nhiều thế kỷ nữa. 

Một giải pháp thay thế là công nghệ không người lái. Chúng sẽ giúp chúng ta tìm hiểu các hệ sao sớm hơn rất nhiều. 

Ví dụ như dự án Breakthrough Starshot. Dự án đề xuất việc tạo ra 1.000 tàu thăm dò vũ trụ nano có kích thước chỉ vài cm và thực hiện hành trình đến hệ mặt trời hàng xóm của chúng ta. Tuy có nhiều vấn đề kỹ thuật cần tìm ra hướng đi đối với dự án này, nhưng chúng không phải là không thể vượt qua. Thật vậy, những dự án như thế này nhắc nhở chúng ta về sự khéo léo của loài người. 

9. Chúng ta cần cảnh giác với công nghệ AI

Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review
Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review

Một mạng lưới trí tuệ nhân tạo tiên tiến có tên Skynet đạt đến khả năng tự nhận thức, bắt đầu một cuộc tàn sát hạt nhân chống lại những người tạo ra nó. Một số người sống sót và thành lập phe Kháng chiến, và Skynet cử Arnold Schwarzenegger, một cỗ máy, quay trở lại năm 1984 để giết thủ lĩnh của nó. Tất cả chỉ là trí tưởng tượng trong một bộ phim nổi tiếng của Hollywood. 

Nhưng tất cả viễn cảnh trên không phải là quá xa vời như người ta tưởng. 

Điều trớ trêu ở đây là khoa học viễn tưởng, khi cho chúng ta thấy được sự nguy hiểm của viễn cảnh này, cũng đã khiến nó trở nên vô lý và khó tin. Nhưng nếu chúng ta không xem trọng khả năng của những cỗ máy siêu thông minh, thì đây có thể là sai lầm lớn nhất của chúng ta từ trước đến nay. 

Vào thời điểm hiện tại, bộ não của chúng ta đã phát triển hơn nhiều so với những chiếc máy tính tiên tiến nhất. Nhưng mọi thứ sẽ không tiếp tục như vậy. Nếu trí thông minh được phân loại là khả năng thích ứng dựa trên hoàn cảnh, một hệ thống Al có thể tự cải thiện đạt đến trí thông minh siêu đẳng. 

Đây là một mối nguy hiểm thực sự nhưng nếu được khai thác một cách chính xác, Al có khả năng cải thiện hầu hết mọi lĩnh vực của cuộc sống con người, từ xóa bỏ bệnh tật và nghèo đói cho đến những lợi ích mà chúng ta không bao giờ có thể đoán trước được. Các nhà biên kịch đã viết ra cốt truyện “Kẻ hủy diệt” vào những năm 1980, nhưng không ai dự đoán được sự trỗi dậy như vũ bão của Internet. 

Hiện tại, chúng ta đã phát triển những thứ như ô tô tự lái và máy tính có thể thắng mọi trò chơi cờ vây. Điều này có vẻ đã tạo ra tính cách mạng, nhưng tốc độ, sức mạnh và công suất của máy tính liên tục tăng tốc. 

Định luật Moore cho rằng máy tính có thể tăng gấp đôi tốc độ và công suất của chúng sau mỗi 18 tháng. Nếu các thiết bị của chúng ta tiếp tục tuân theo định luật Moore, Al có thể vượt qua trí thông minh của con người trong vòng 100 năm tới, khiến khả năng Skynet tự nhận thức trở nên gần hơn. 

Vậy, câu trả lời cho điều này là gì? 

Vâng, con người đã nhận thức được mối nguy hiểm này, điều này thật đáng khích lệ. Vào năm 2015, Elon Musk, Stephen Hawking và một loạt các chuyên gia Al đã ký một bức thư cảnh báo về sự nguy hiểm của công nghệ siêu trí tuệ không kiểm soát được. Đạo đức trong ngành trí tuệ nhân tạo cũng trở thành một trong những lĩnh vực nghiên cứu học thuật phát triển nhanh nhất. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất cần nhớ là các biện pháp bảo vệ trong tương lai cũng phải đảm bảo rằng máy móc sẽ luôn phục vụ con người. 

Thông điệp chính trong cuốn sách

Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review
Sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn PDF & Review

Từ thuở hồng hoang, nhân loại đã không ngừng đặt ra những câu hỏi, giải thích cách chúng ta đến từ đâu và tại sao chúng ta ở đây. Việc khám phá ra các quy luật không thể phá vỡ của vũ trụ đã cho phép chúng ta làm sáng tỏ một phần bí ẩn của nó. Tuy nhiên, chúng ta phải giải quyết những câu hỏi phức tạp hơn, từ hoạt động của các lỗ đen xa xôi đến các vấn đề cấp bách của nhân loại ngay tại đây trên Trái đất. 

Lời khuyên hữu ích: 

Hãy nhìn Al với con mắt phê phán. 

Có thể dễ dàng nhận thấy sự xuất hiện của công nghệ ô tô tự lái đặt nền tảng cho một kỷ nguyên công nghệ mới. Thay vì bị cuốn vào cơn sốt công nghệ, hãy thử tự hỏi bản thân xem những phát triển này sẽ có tác động gì đến xã hội – cho cả cá nhân và cho các thế hệ tương lai. 

Bạn nên đọc thêm cuốn sách: “Lược sử thời gian” của Stephen Hawking 

“Lược sử thời gian” (1988) mang đến cho chúng ta kiến thức về lịch sử lý thuyết khoa học và những nền tảng hình thành nên hiểu biết của con người về vũ trụ ngày nay. Từ các vụ nổ lớn và lỗ đen đến các hạt vật chất nhỏ nhất trong vũ trụ, Hawking cung cấp một cái nhìn tổng quan rõ ràng về cả lịch sử vũ trụ và nền tảng khoa học phức tạp đằng sau nó. Tất cả được trình bày theo cách ai cũng sẽ hiểu được. 

Lời kết

Hy vọng những chia sẻ của Trạm trong bài review sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn sẽ giúp bạn đọc hiểu được các giá trị của tác phẩm và nắm được nội dung cốt lõi của nó.

Hẹn gặp lại!

Cám ơn bạn đã đọc review sách Trả Lời Ngắn Gọn Những Câu Hỏi Lớn của tác giả Stephen William Hawking tại Trạm Sách. Nếu có điều kiện hãy mua và đọc cả cuốn sách để ủng hộ tác giả, bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn rất nhiều.